Thứ Sáu, ngày 06/07/2018 Lượt xem: 23

Lời Chúa + Bài giảng Chúa Nhật 14 Thường Niên – Năm B

Bài Ðọc I: Ed 2, 2-5

“Ðây là nhà phản loạn, và họ sẽ biết rằng giữa họ vẫn có một tiên tri”.

Trích sách Tiên tri Êdêkiel.

Trong những ngày ấy, sau khi nói với tôi, Thần Linh nhập vào tôi, và đỡ tôi đứng dậy. Tôi nghe Người nói với tôi rằng: “Hỡi con người, Ta sai ngươi đến với con cái Israel, đến với dân nổi loạn phản nghịch Ta, chúng và cha ông chúng vi phạm giao ước của Ta cho đến ngày nay. Ta sai ngươi đến để nói với những con cái dầy mặt cứng lòng rằng: ‘Chúa là Thiên Chúa phán như vậy’. Hoặc chúng nghe, hoặc chúng không nghe, vì đây là bọn phản loạn, và chúng sẽ biết rằng giữa chúng có một tiên tri”.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 122, 1-2a. 2bcd. 3-4

Ðáp: Mắt chúng con nhìn vào Chúa, cho tới khi Người thương xót chúng con (c. 2cd).

Xướng: 1) Con ngước mắt nhìn lên Chúa, Ngài ngự trị ở cõi cao xanh. Kìa, như mắt những người nam tôi tớ, nhìn vào tay các vị chủ ông. – Ðáp.

2) Như mắt của những người tỳ nữ, nhìn vào tay các vị chủ bà, mắt chúng tôi cũng nhìn vào Chúa, là Thiên Chúa của chúng tôi như thế, cho tới khi Người thương xót chúng tôi. – Ðáp.

3) Nguyện xót thương, lạy Chúa, nguyện xót thương, vì chúng con đã bị khinh dể ê chề quá đỗi! Linh hồn chúng con thật là no ngấy lời chê cười của tụi giàu sang, nỗi miệt thị của lũ kiêu căng. – Ðáp.

Bài Ðọc II: 2 Cr 12, 7-10

“Tôi rất vui sướng khoe mình về những sự yếu hèn của tôi, để sức mạnh của Ðức Kitô ngự trong tôi”.

Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, để những mạc khải cao siêu không làm cho tôi tự cao tự đại, thì một cái dằm đâm vào thịt tôi, một thần sứ của Satan vả mặt tôi. Vì thế đã ba lần tôi van nài Chúa, để nó rời khỏi tôi. Nhưng Người phán với tôi rằng: “Ơn Ta đủ cho ngươi, vì sức mạnh của Ta được tỏ bày trong sự yếu đuối”. Vậy tôi rất vui sướng khoe mình về những sự yếu hèn của tôi, để sức mạnh của Ðức Kitô ngự trong tôi. Vì thế, tôi vui thoả trong sự yếu hèn của tôi, trong sự lăng nhục, quẫn bách, bắt bớ và khốn khó vì Ðức Kitô: vì khi tôi yếu đuối, chính là lúc tôi mạnh mẽ.

Ðó là lời Chúa.

Alleluia: 1 Pr 1, 25

Alleluia, alleluia! – Lời Chúa tồn tại muôn đời, đó là lời Tin Mừng đã rao giảng cho anh em. – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 6, 1-6

“Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê nhà và các môn đệ cùng theo Người. Ðến ngày Sabbat, Người vào giảng trong hội đường, và nhiều thính giả sửng sốt về giáo lý của Người, nên nói rằng: “Bởi đâu ông này được như vậy? Sao ông được khôn ngoan như vậy? Bởi đâu tay Người làm được những sự lạ thể ấy? Ông này chẳng phải bác thợ mộc con bà Maria, anh em với Giacôbê, Giuse, Giuđa và Simon sao? Chị em ông không ở với chúng ta đây sao?” Và họ vấp phạm vì Người.

Chúa Giêsu liền bảo họ: “Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình”. Ở đó Người không làm phép lạ nào được, ngoại trừ đặt tay chữa vài bệnh nhân, và Người ngạc nhiên vì họ cứng lòng tin. Người đi rảo qua các làng chung quanh mà giảng dạy.

Ðó là lời Chúa.

Bài giảng chủ đề:

ĐIỀU MỚI VÀ ĐIỀU CŨ

Lm. Antôn Pađôva Ngô Hồng Tú, SVD

Trong phần giới thiệu của Tông Huấn “Niềm Vui Phúc Âm”, Đức Thánh Cha Phanxicô tha thiết mời gọi “Kitô hữu ở khắp nơi, ngay lúc này, đi vào một cuộc gặp gỡ mới mẻ với Đức Giêsu Kitô, hay ít là mở lòng ra để cho Chúa Giêsu gặp gỡ mình; tôi xin tất cả anh chị em không ngừng làm điều này mỗi ngày” (số 2). Quả thật, con người luôn có nhu cầu tương quan, gặp gỡ. Vậy việc gặp gỡ này sẽ đưa con người tới đâu trong ý nghĩa cuộc sống? Con người mở lòng đón nhận với niềm vui hay khép kín từ tâm mà loại bỏ?

Trở về quê nhà, trở về xóm làng của mình, cùng với các môn đệ, Đức Giêsu không nghỉ ngơi như thói quen mọi người, mà Người vẫn tiếp tục vào hội đường giảng dạy. Nơi đó, Đức Giêsu được đón tiếp và nhiều người rất ngạc nhiên về giáo lý Người giảng dạy. Dân làng cho rằng Đức Giêsu là người thật khôn ngoan, giáo lý thì mới mẻ và có đầy sức mạnh thần linh. Đó chính là một hình ảnh mới – mới từ sự khôn ngoan và mới từ Lời đầy quyền năng của một ngôn sứ. Nhưng họ vẫn đặt một nghi vấn “Bởi đâu ông này được như vậy?” (Mc 6,2).

Vấn nạn người dân làng Nadarét đặt ra đã làm cho họ tiếp tục tìm hiểu về thân thế và nguồn gốc Đức Giêsu. Và họ càng ngạc nhiên hơn khi biết Đức Giêsu là con của ông Giuse và bà Maria – là những người hàng xóm láng giềng của họ. Họ đã vấp ngã vì họ không tin vào những gì Đức Giêsu nói và làm.

Sự vấp ngã của dân làng Nadarét đã tạo nên hai chiều kích tương quan tiêu cực. Chiều kích tương quan thứ nhất là tương quan hàng xóm. Họ thành kiến về nguồn gốc gia đình trần thế của Đức Giêsu. Họ đã loại trừ và vô hình trung, họ đẩy Đức Giêsu ra khỏi làng của họ. Đức Giêsu đã bỏ họ mà đi đến những làng chung quanh để rao giảng. Chiều kích thứ hai là tương quan với Thiên Chúa. Dân làng Nadarét đã không đón nhận Đức Giêsu như là một Đấng Mêsia, thậm chí như là một vị ngôn sứ cũng không được, mặc dù họ công nhận Lời của Đức Giêsu có một sức mạnh đầy quyền năng. Chính vì như thế, Đức Giêsu nhấn mạnh rằng: “không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình” (Mc 6,4).

Quả thật, Tin Mừng hôm này cho chúng ta bắt gặp được một hình ảnh sống động nơi tương quan giữa Đức Giêsu và những người làng xóm của mình. Họ nghe và biết Đức Giêsu có những giáo lý mới lạ. Họ nghe và biết Đức Giêsu có những hành động đầy quyền năng. Đó là cái mới. Nhưng họ e ngại không dám mở lòng bước lên thêm một bước nữa trong niềm tin. Họ e ngại không dám can đảm bước ra khỏi những gì là quen thuộc hằng ngày. Đó là cái cũ. Giữa cái mới và cái cũ, dân làng Naaarét chọn cho mình một lối sống an toàn và quen thuộc với chính mình. Họ vẫn tiếp tục chọn cái lối sống cũ cho chính họ và họ đã đánh mất niềm vui của ơn cứu độ của Thiên Chúa. Trong Tông huấn “Niềm Vui Phúc Âm” với phần giới thiệu số 2, Đức Thánh Cha Phanxicô nói rằng: “Khi mà đời sống nội tâm của chúng ta bị trói chặt trong những lợi ích và những mối quan tâm riêng của nó, thì không còn chỗ cho người khác, không còn chỗ cho người nghèo. Tiếng nói của Thiên Chúa không còn được nghe thấy, niềm vui an bình của tình yêu của Người không còn được cảm thấy, và ước muốn làm điều thiện bị phai mờ. Đây chính là một mối nguy cho cả người tín hữu. Nhiều người rơi vào mối nguy này, và kết cục là cảm giác bực bội, tức giận và chán nản. Đó không phải là cách để chúng ta sống một đời sống xứng đáng và sung mãn; đó không phải là ý muốn của Thiên Chúa đối với chúng ta, cũng không phải là đời sống trong Thần Khí bắt nguồn từ trái tim của Đức Kitô phục sinh.”

Lối sống của dân làng Nadarét có phản ảnh lên lối sống của tôi –  người Kitô hữu hôm nay? Tôi có bị ràng buộc bởi những quan niệm về văn hoá và truyền thống để bóp nghẹt sức sống của Tin Mừng không? Tôi có bị những thói quen hằng ngày làm cản trở cho niềm vui của Tin Mừng không? Tôi có bị những nét đặc thù chung quanh cuộc sống làm bó buộc sự đi ra của tôi với môi trường chung quanh không? Và tôi có thành kiến về một vết nhơ nào đó trong quá khứ của người anh chị em không?

Mỗi câu hỏi, tôi chỉ trả lời được rõ ràng dưới ánh sáng của Tin Mừng mà thôi. Để qua đó, tôi luôn được mời gọi vượt thoát những gì là lối sống an toàn cho chính mình và chạm đến một lối sống mới với những thực tại thánh thiêng.

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *