Lời Chúa + Bài giảng Chúa Nhật tuần 18 Thường Niên – Năm C

0
677

Bài Ðọc I: Gv 1, 2; 2, 21-23

“Ích gì cho người bởi mọi việc mình làm”.

Trích sách Giảng Viên.

Giảng Viên đã dạy rằng: Hư không trên các sự hư không, hư không trên các sự hư không, và mọi sự đều hư không. Vì kẻ này làm việc vất vả trong sự khôn ngoan, hiểu biết và lo lắng, rồi phải để sự nghiệp lại cho người ở nhưng không, thì thật là hư không và tai hại lớn lao. Ích gì cho người bởi mọi việc mình làm mà phải chịu đau khổ cực lòng dưới phàm trần? Suốt ngày của họ đầy sự đau khổ gian truân, và ban đêm lại không được yên lòng, thế thì chẳng phải là hư không sao?

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 94, 1-2. 6-7. 8-9

Ðáp: Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Người: các ngươi đừng cứng lòng (c. 8).

Xướng: 1) Hãy tới, chúng ta hãy reo mừng Chúa, hãy hoan hô Ðá Tảng cứu độ của ta! Hãy ra trước thiên nhan với lời ca ngợi, chúng ta hãy xướng ca để hoan hô Người. – Ðáp.

2) Hãy tiến lên, cúc cung bái và sụp lạy, hãy quỳ gối trước nhan Chúa, Ðấng tạo thành ta. Vì chính Người là Thiên Chúa của ta, và ta là dân Người chăn dẫn, là đoàn chiên thuộc ở tay Người. – Ðáp.

3) Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Người: “Ðừng cứng lòng như ở Mêriba, như hôm ở Massa trong khu rừng vắng, nơi mà cha ông các ngươi đã thử thách Ta, họ đã thử Ta mặc dầu đã thấy công cuộc của Ta”. – Ðáp.

Bài Ðọc II: Cl 3, 1-5, 9-11

“Anh em hãy tìm những sự trên trời, nơi Ðức Kitô ngự”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côlôxê.

Anh em thân mến, nếu anh em đã sống lại với Ðức Kitô, anh em hãy tìm những sự trên trời, nơi Ðức Kitô ngự bên hữu Thiên Chúa. Anh em hãy nghĩ đến những sự trên trời, chứ đừng nghĩ đến những sự dưới đất. Vì anh em đã chết, và sự sống anh em được ẩn giấu với Ðức Kitô trong Thiên Chúa. Khi Ðức Kitô là sự sống anh em xuất hiện, bấy giờ anh em sẽ xuất hiện với Người trong vinh quang. Vậy còn sống trên địa cầu, anh em hãy kiềm chế các chi thể anh em, là sự gian dâm, ô uế, dục tình, đam mê xấu xa và hà tiện, tức là sự thờ phượng thần tượng.

Anh em chớ nói dối với nhau; anh em hãy lột bỏ người cũ cùng các việc làm của nó, và mặc lấy người mới, con người được đổi mới theo hình ảnh của Ðấng đã tạo thành nó: ở đấy không còn là dân ngoại và Do-thái, chịu phép cắt bì hay không chịu phép cắt bì, người man rợ hay người Scytha, nô lệ hay tự do nữa, nhưng mọi sự và trong mọi sự có Ðức Kitô.

Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Mt 4, 4b

Alleluia, alleluia! – Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 12, 13-21

“Những của ngươi tích trữ sẽ để lại cho ai?”

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, có người trong đám đông thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, xin Thầy bảo anh tôi chia gia tài cho tôi”. Người bảo kẻ ấy rằng: “Hỡi người kia, ai đã đặt Ta làm quan xét, hoặc làm người chia gia tài cho các ngươi?” Rồi Người bảo họ rằng: “Các ngươi hãy coi chừng, giữ mình tránh mọi thứ tham lam: vì chẳng phải sung túc mà đời sống được của cải bảo đảm cho đâu”.

Người lại nói với họ thí dụ này rằng: “Một người phú hộ kia có ruộng đất sinh nhiều hoa lợi, nên suy tính trong lòng rằng: ‘Tôi sẽ làm gì đây, vì tôi còn chỗ đâu mà tích trữ hoa lợi?’ Ðoạn người ấy nói: ‘Tôi sẽ làm thế này, là phá các kho lẫm của tôi mà xây những cái lớn hơn, rồi chất tất cả lúa thóc và của cải tôi vào đó, và tôi sẽ bảo linh hồn tôi rằng: “Hỡi linh hồn, ngươi có nhiều của cải dự trữ cho nhiều năm: ngươi hãy nghỉ ngơi, ăn uống vui chơi đi”. Nhưng Thiên Chúa bảo nó rằng: ‘Hỡi kẻ ngu dại, đêm nay người ta sẽ đòi linh hồn ngươi, thế thì những của ngươi tích trữ sẽ để lại cho ai?’ Vì kẻ tích trữ của cải cho mình mà không làm giàu trước mặt Chúa thì cũng vậy”.

Ðó là lời Chúa.

Bài giảng chủ đề:

TÍCH TRỮ

✍️ Phó tế Giuse Mai Văn Dương, SVD

Đã là người, ai cũng có lòng tham, lòng muốn và lòng dục nơi mình. Bởi thế, con người luôn khao khát tìm kiếm, trau dồi và tích trữ cho mình một điều gì đó, nhất là của cải, danh vọng và chức quyền. Tuy nhiên, cuộc sống luôn là phù vân và tất cả chỉ là phù vân. Bởi lẽ khi từ giã cõi đời này mọi sự sẽ chấm dứt và con người không mang được gì theo mình. Chính Chúa Giêsu cũng quả quyết điều đó khi nói: “Kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì khi Thiên Chúa gọi về tất cả những gì mà họ có được sẽ về tay ai?” Vậy, chúng ta cần gì phải tích trữ, cần gì phải thu góp của cải trần gian, vì tất cả chỉ là hư không trống rỗng và không còn gì cả.

Quả thật, Tin Mừng hôm nay đã bộc lộ rõ nét về những điều đó khi thuật lại sự việc hai anh em tranh chấp gia tài mà không thoả đáng nên đã nhờ Đức Giêsu can thiệp. Lúc này, Đức Giêsu đã kể cho họ một dụ ngôn về người phú hộ giàu có, để khuyên họ đừng ham mê của cải đời này quá đáng, vì của cải không phải là nguồn mạch sự sống mà Thiên Chúa mới là nguồn mạch sự sống. Hơn nữa, của cải vật chất có sức lôi kéo mạnh mẽ làm cho người ta dễ dàng đi tới chỗ ích kỷ và hưởng thụ, để thoả mãn mọi khoái lạc trần thế. Qua dụ ngôn này, Đức Giêsu không có ý chỉ trích việc thu tích của cải để làm giàu, cũng không khinh chê của cải. Người chỉ khuyên chúng ta trong khi thu tích tiền của để làm giàu, thì cũng phải biết làm giàu trước mặt Thiên Chúa. Đừng bắt chước người phú hộ kia chỉ biết thu tích cho nhiều của cải vật chất để hưởng thụ, coi của cải như một bảo đảm vững chắc cho cuộc sống, để rồi ăn chơi xả láng, bỏ quên Thiên Chúa và bỏ quên linh hồn mình. Con người chúng ta, ai cũng chết và một khi chết đi thì những của cải đó sẽ về tay ai. Vậy nên, chúng ta cần khôn ngoan sáng suốt và phân định đời sống mình, để ngay đời này chúng ta biết sử dụng của cải vật chất thế nào để mưu ích cho phần rỗi đời sau. Nếu không chúng ta sẽ rất mệt mỏi, bận tâm và lo lắng đủ điều mà chẳng được gì cả. Ngang qua các bài đọc Lời Chúa hôm nay, tôi xin chia sẻ các mối bận tâm này.

Thứ nhất là tích trữ của cải sẽ làm chúng ta mệt mỏi và lo lắng đủ điều. Chúng ta biết rằng, của cải vật chất là những phương tiện rất cần thiết cho cuộc sống của mỗi con người. Nó cũng là phương tiện để chúng ta thực hành lòng bác ái yêu thương. Hơn nữa, của cải không có gì là xấu, vì tất cả những gì Thiên Chúa dựng nên đều tốt đẹp cả. Tuy nhiên, của cải có thể trở nên một đứa đầy tớ trung thành của chúng ta nhưng cũng có thể trở nên một ông chủ hà khắc, biến chúng ta thành những tên nô lệ bẩn thỉu của nó. Thực tế cho thấy, nhiều người vì coi trọng tiền của và coi nó như chìa khoá của sự thành công trong cuộc sống của mình, nên đã cố gắng dành cả cuộc đời để kiếm cho được nhiều tiền nhằm hưởng thụ. Họ đã để cho sự đam mê tiền của chi phối và làm chủ lòng họ, xúi giục họ làm những điều bất chính và sai trái. Họ biến nó thành ông chủ khắc nghiệt của cuộc đời mình, luôn bị lệ thuộc và bị nó điều khiển. Lòng họ lúc nào cũng nghĩ đến tiền và quên đi mọi sự đang diễn ra, thậm chí quên cả Chúa trong cuộc đời của mình. Chúng ta thấy trong các cuộc tương giao của con người trong đời sống xã hội, đồng tiền luôn giữ vai trò chủ chốt, nó chi phối sự tương giao, làm lệch cán cân công lý, thậm chí còn đổi trắng thay đen. Sức mạnh của đồng tiền quả thật ghê gớm và nó có thể lay chuyển mọi thứ, như người xưa từng nói “có tiền mua tiên cũng được”. Vậy, đồng tiền có thể đem con người lên nhưng chính đồng tiền cũng hạ con người xuống. Và sau cùng, con người sẽ phải chết và của cải cũng tiêu tan theo, ra đi chẳng mang được gì ngoài hai bàn tay trắng. Thế thì chúng ta tích trữ của cải làm chi, để rồi cuộc đời chúng ta mệt mỏi và lo lắng. Không chỉ có thế, chúng ta còn thấy “đồng tiền thì liền khúc ruột”, một khi con người yêu chuộng tiền của quá mức, thì họ luôn tìm cách giữ lấy, không để ai lấy đi và không để bị biến mất. Họ đã cố gắng làm lụng vất vả, tìm mọi cách để kiếm cho được nhiều tiền, bây giờ lại phải bận tâm lo lắng để giữ nó. Quả thật là rất mệt mỏi.

Theo lẽ thường, bản chất con người luôn có lòng tham và nó giống như ngọn lửa luôn bừng cháy. Một khi chúng ta càng thoả mãn nó thì lòng chúng ta càng cảm thấy thiếu nó. Chúng ta không biết khi nào là đủ, đã có nhiều tiền, lại muốn có nhiều hơn nữa. Từ cái muốn này khiến con người dám làm mọi sự để có được nó, sinh ra nhiều hệ lụy. Và cứ như thế, con người luôn khao khát và tìm kiếm nó. Chạy theo nó mãi mà không biết mình chạy đi đâu. Càng chạy càng cảm thấy hụt hẫng và mệt mỏi. Như vậy, nhiều tiền nhiều của mà phải áy náy và bận tâm to lắng đủ điều, đến nỗi ăn không ngon, ngủ không yên thì ích lợi gì? Mục đích của đời người là tìm kiếm hạnh phúc và bình an. Nếu chúng ta sống chỉ vì tiền thì cuộc sống này quả là rất mệt mỏi và nặng nề. Chúng ta hãy lắng nghe Lời Chúa khuyên nhủ, đừng nên tích trữ tiền của nhưng hãy biết chia sẻ. Một trong những cách làm giàu trước mặt Thiên Chúa là biết chia sẻ, biết giúp đỡ những người túng thiếu, vì tất cả những gì chúng ta có để cho đi sẽ ở lại với chúng ta trong đời sống vĩnh cửu.

Thứ hai là tích trữ của cải sẽ chẳng được gì sau khi chúng ta từ giã cõi đời này. Trong bài đọc thứ nhất trích sách Giảng viên, Côhêlét đã mô tả cho chúng ta thấy một cái nhìn hết sức bi quan về cuộc sống của con người trên trần gian, nhưng lại rất đúng. Ông nói: “Phù vân, quả là phù vân và tất cả chỉ là phù vân” (Gv 1,2). Quả thật, nếu chúng ta chỉ đứng trên bình diện nhân sinh trần tục để nhìn nhận mọi sự, thì ý nghĩa của cuộc đời chẳng qua là một sự phù phiếm, và do đó đời người chẳng đáng sống. Bởi vì, chúng ta đã đem hết khôn ngoan và hiểu biết mà làm việc vất vả, để thu tích cho được nhiều của cải vật chất, nhưng rồi chết đi phải bỏ lại tất cả, thật là uổng công, phí sức. Bởi đó, chúng ta cần duyệt xét lại những gì là ưu tiên hơn cả trong cuộc sống của mình. Chúng ta cần tự vấn lòng mình về ý nghĩa và cùng đích của đời người. Chúng ta hãy hỏi: chuyện gì sẽ xảy ra cho con người sau bao mối bận tâm và bao gian lao vất vả mà nó phải chịu dưới ánh mặt trời? Liệu có phải là thành công, tiền tài, danh vọng và lạc thú mà con người có được. Quả thực không phải như vậy, vì những điều đó không bao giờ có thể thỏa mãn hết sự khao khát trong tâm hồn con người, chỉ Thiên Chúa mới có thể cho con người hạnh phúc và no thỏa mà thôi. Một khi con người cố gắng làm lụng vất vả chỉ vì tích trữ của cải trần gian, thì sẽ chẳng còn gì sau khi từ giã cõi đời này, tất cả chỉ là phù vân. Tuy nhiên, nếu con người làm tất cả vì Chúa và vì hạnh phúc Nước Trời, con người sẽ lãnh phần thưởng không bao giờ tàn lụi. Chính thánh Phaolô cũng khuyên nhủ: “Anh em hãy hướng lòng trí về những gì thuộc thượng giới, chứ đừng chú tâm vào những gì thuộc hạ giới” (Cl 3,2). Những thứ thuộc hạ giới chính là gian dâm, ô uế, đam mê, ước muốn xấu và tham lam trong lòng con người. Bởi thế, ngài tiếp tục khuyên nhủ rằng, chúng ta là những người đã mặc lấy con người mới nơi Đức Kitô thì chúng ta cũng hãy cởi bỏ con người cũ cùng với những hành vi của nó. Có như thế, chúng ta mới thực sự thuộc về Đức Kitô và trở nên con người mới trong sự thánh thiện của Người.

Qua bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu không chỉ nói về những người giàu có, nhưng nói với tất cả mọi người, vì bất cứ ai cũng có lòng tham. Túi tham thì luôn vô đáy, chẳng bao nhiêu cho vừa, như người ta thường nói: “Của cải như nước muối, bạn càng uống thì càng khát” hay “tham thì thâm”. Trên đời không thiếu những người có lòng tham và ích kỷ, đến nỗi chỉ lo làm việc vất vả để tích trữ mà không dám ăn no, ngủ kỹ. Những người như thế chính là những người mù quáng, vì họ không biết mình sẽ được gì và mất gì sau khi họ chết. Cuộc sống này có nhiều thứ chúng ta cần chấp nhận thì khi đó chúng ta mới có hạnh phúc. Bởi vì, hạnh phúc không phải là cái chúng ta “có”, nhưng là cái chúng ta “là”.

Dù giàu hay nghèo, hạnh phúc chính là khi chúng ta bằng lòng với cái mình đang có và hãy biết chấp nhận mọi sự như chương trình của Thiên Chúa đã sắp đặt với lòng biết ơn. Một người không biết bằng lòng với những gì mình có sẽ không bao giờ có hạnh phúc. Họ luôn sống trong bất mãn và đau khổ, vì lúc nào cũng muốn có thêm. Tiền bạc và của cải vật chất chỉ là phương tiện trợ giúp chúng ta trong cuộc sống hiện tại, chứ nó không phải là đích điểm cho cuộc đời mình. Chúng ta hãy cố gắng dùng của cải đời này để làm giàu trước mặt Thiên Chúa. Có như thế, chúng ta mới an vui và hạnh phúc.

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con trong khi lo tìm kiếm của cải vật chất đời này thì luôn biết tìm kiếm của cải đời sau. Xin cho chúng con làm mọi việc vì lòng mến, để những việc chúng con làm là để tôn vinh Thiên Chúa và mưu ích cho phần rỗi đời sau. Amen.


THỰC DỤNG

Lm. Antôn Nguyễn Huy Quyền, SVD

Nhìn vào thực trạng xã hội, người ta vẫn thường nói với nhau rằng, chưa bao giờ con người lại có một lối sống thực dụng như ngày hôm nay. Người ta không chỉ thể hiện lối sống thực dụng trong sinh hoạt thường ngày, nhưng còn thực dụng trong cả vấn đề tình cảm và thậm chí là trong việc sống và thực hành đức tin. Tuy nhiên, nếu nhìn lại lịch sử nhân loại thì chúng ta sẽ nhận ra rằng tính thực dụng đã ăn sâu vào trong con người chúng ta từ rất sớm. Câu chuyện xảy ra với Đức Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay là một dẫn chứng cụ thể.

Thánh Luca kể rằng, trong lúc Đức Giêsu và các môn đệ đang trên đường lên Giêrusalem, đám đông đi theo để được nghe Ngài giảng dạy và chứng kiến các phép lạ. Bỗng nhiên, có một người trong đám đông đứng lên thưa với Ngài câu chuyện đang xảy ra với gia đình của anh ta. Chuyện là bố mẹ anh chết để lại một khối tài sản cho hai anh em. Nhưng có lẽ người anh đã thâu tóm hết mà không chia cho anh phần mà đáng ra anh được hưởng. Cho nên hôm nay, anh đến nhờ Đức Giêsu đứng ra làm trọng tài để phân xử việc tranh chấp tài sản thừa kế giữa anh và người anh trai: “Thưa Thầy, xin Thầy bảo anh tôi chia phần gia tài cho tôi” (Lc 12,13). Nhưng, khi nhận được lời đề nghị của anh, Đức Giêsu đã thẳng thắn từ chối: “Này anh, ai đã đặt tôi làm người xử kiện hay người chia gia tài cho các anh?” (12,14).

Để hiểu nội dung câu chuyện, chúng ta phải quay trở về với bối cảnh văn hóa, xã hội và tôn giáo của người Do Thái lúc bấy giờ. Thật vậy, trong việc phân chia tài sản thừa kế, theo luật Do Thái (Đnl 21,17), tất cả mọi con trai đều được hưởng tài sản của cha mẹ để lại. Tuy nhiên, nếu tài sản cha mẹ để lại chỉ có đất đai và nhà cửa thì người con trai trưởng có quyền thừa hưởng hết. Và khi có sự tranh chấp tài sản xảy ra, người ta thường chạy đến với các rabbi nhờ làm trọng tài phân xử.

Hôm nay, Đức Giêsu đang phải đối diện với vấn đề này. Như vậy, việc người em trai đến thưa với Đức Giêsu về hoàn cảnh của mình và xin Ngài đứng ra làm trọng tài phân chia tài sản giữa hai anh em cho ta hiểu rằng, có lẽ người anh trai đã chiếm hết tất cả tài sản và không chịu chia cho người em phần mà đáng lẽ em được hưởng. Trước khi đến nhờ Đức Giêsu, có lẽ anh đã nhờ nhiều rabbi danh tiếng đứng ra làm trọng tài giải quyết giúp anh, nhưng tất cả đều thất bại. Cho nên, hôm nay khi nghe biết uy tín của Đức Giêsu, anh đã chạy đến để mong Ngài giúp đòi lại sự công bằng cho mình. Nhưng, một lần nữa anh lại thất bại vì bị Đức Giêsu từ chối.

Khi bị Đức Giêsu từ chối lời đề nghị, có lẽ anh ta rất thất vọng. Anh thất vọng vì không thể đòi lại số tài sản từ người anh trai mà mình được quyền thừa hưởng. Nhưng, điều làm anh thất vọng hơn có lẽ là chính Đức Giêsu. Bởi vì, Đức Giêsu là một người luôn đề cao lòng đạo đức, tình yêu thương và sự công bằng, thế mà bây giờ chuyện bất công xảy ra rõ ràng trước mắt mà Ngài lại từ chối giải quyết, nhắm mắt làm ngơ. Xem ra điều này đi ngược lại hoàn toàn với Tin Mừng mà Ngài đang rao giảng. Tuy nhiên, Đức Giêsu có lý do của mình. Ngài muốn lợi dụng cơ hội này để dạy các môn đệ và những người hiện diện ở đó, kể cả chúng ta hôm nay, một bài học về đức tin sâu xa hơn rất nhiều. Ngài muốn con người thoát ra khỏi não trạng của sự thực dụng, vì nếu con người chỉ quanh quẩn với những vấn đề trần thế thì họ không thể tiến xa hơn trên đường trọn lành.

Thật vậy, theo cách kể chuyện của thánh Luca thì lúc này Đức Giêsu đang trên đường tiến về Giêrusalem để bước vào cuộc khổ nạn và phục sinh. Vì thế, trong hoàn cảnh này Ngài dồn hết tâm trí của mình vào việc thực hiện ý của Chúa Cha. Cho nên, khi từ chối đứng ra xử kiện, Đức Giêsu muốn nói rằng vai trò và sứ mạng của Ngài không phải đến để giải quyết những vấn đề trần thế cho con người. Hay nói cách khác, Ngài đến để đưa con người thoát ra khỏi những cám dỗ, mong muốn tìm kiếm nơi Tin Mừng một sự bảo đảm các nhu cầu trần gian. Ngài muốn con người phải bỏ những suy nghĩ, những toan tính hẹp hòi và thực dụng nơi trần thế để hướng nhìn về trời cao là cùng đích và cứu cánh của đời người. Ngài không muốn những cám dỗ vật chất trần thế che mất tầm nhìn và cản trở bước tiến của con người trên hành trình tiến về Quê Trời. Nên Ngài đã cảnh báo: “Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu” (Lc 12,15). Cái kết đối với “nhà phú hộ” trong dụ ngôn là một bài học đau đớn cho những ai có lối sống thực dụng, chỉ biết bám víu vào vật chất trần thế.

Như vậy, câu chuyện của người thanh niên đến xin Đức Giêsu làm trọng tài chia gia tài trong bài Tin Mừng có thể là câu chuyện của mỗi người chúng ta ngày hôm nay. Có lẽ nhiều và rất nhiều lần trong cuộc sống, chúng ta cũng đến với Thiên Chúa bằng một thái độ rất thực dụng. Điều này có nghĩa là chúng ta đến với Chúa không phải với tâm tình của một người con thảo để gặp gỡ Cha, nhưng chúng ta chỉ đến với Ngài khi chúng ta cần Ngài giải quyết cho mình những nhu cầu trần thế mà thôi. Mỗi khi đến với Chúa, chúng ta chỉ muốn Ngài phải làm ngay những phép lạ theo ý của mình. Nếu Thiên Chúa không làm theo ý ta thì ta không thèm đến với Ngài nữa. Đây là một thái độ sống đạo hời hợt và thực dụng của rất nhiều người trong chúng ta ngày nay.

Xin Chúa giúp mỗi người chúng ta biết từ bỏ lối sống thực dụng trong đời sống đức tin, để chúng ta luôn nhận ra ý của Thiên Chúa trong cuộc đời của mình. Bởi vì, thái độ sống thực dụng sẽ không mang đến cho ta một tầm nhìn xa để nhận ra những giá trị vĩnh cửu của con người.


 

SỐNG SIÊU THOÁT VỚI CỦA CẢI VẬT CHẤT

✍️ Lm. Giuse Phan Hoàng Huy, SVD

 

Khi nói tới của cải vật chất, tiền vàng, nhà lầu xe hơi… thì ai mà chẳng ham, ai mà chẳng thích. Con người ta không những ham thích tiền của vật chất mà còn muốn có được nó và muốn chiếm hữu được nó càng nhiều càng tốt. Nhưng chúng ta chớ có vội lấy làm thoả mãn khi có đủ hoặc dư thừa của cải vật chất trong cuộc đời. Hãy biết rằng của cải vật chất tuy rất có giá trị, nhưng nó chỉ là giá trị tạm bợ, chóng qua mà thôi.

Các bài đọc Lời Chúa hôm nay giúp chúng ta nhận ra tính chất mong manh, tạm bợ của tiền bạc, vật chất và những gì thuộc về trần gian này. Khi đi vào trong cuộc đời này, chúng ta đâu mang được thứ gì vào, rồi khi từ giã cõi đời này, chúng ta cũng vẫn hai bàn tay trắng ra đi mà chẳng mang theo được gì cả. Thánh Phaolô đã viết: “Quả vậy, chúng ta đã không mang gì vào trần gian, thì cũng chẳng mang gì ra được” (1 Tm 6,7). Tác giảSách Giảng Viên, khi bàn về vấn đề này, nói rằngtất cả mọi sự trongcuộc đời này đều là phù vân, chẳng có chi là bền vững lâu dài cả (Gv 1,2; 2,21-23).

Trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu cảnh báo rằng của cải vật chất không bao giờ là một bảo đảm cho chúng ta có được hạnh phúc thật hay được sống lâu (Lc 12,15). Nhiều người sẽ cho rằng có của cải vật chất là có thể giải quyết được mọi vấn đề trong cuộc sống và có được hạnh phúc như điều người đời vẫn thường nói: “có tiền mua tiên cũng được”. Có thể trước khi nó đem lại hạnh phúc cho ta thì nó đã gây nên một cuộc chia rẽ, điều đã diễn ra như trong bài Tin Mừng khi có một người đến nhờ Đức Giêsu đứng ra phân chia gia tài cho anh ta, nhưng Người đã trả lời: “Ai đã đặt tôi làm người xử kiện hay người chia gia tài cho anh”(Lc 12,14). Thậm chí, lòng ham muốn của cải có thể đưa đến mọi tội ác khác, điều mà Thánh Phaolô đã viết cho ông Timôthê: “Thật thế, cội rễ sinh ra mọi điều ác là lòng ham muốn tiền bạc, vì buông theo lòng ham muốn đó, nhiều người đã lạc xa đức tin và chuốc lấy bao nỗi đớn đau xâu xé” (1 Tm 6,10);hay sẽ trở thành một kẻ bị gọi là “đồ ngốc” như trong dụ ngôn về người phú hộ (Lc 12,16-20).

Của cải vật chất, danh vọng, chức quyền đều có giá trị nếu chúng ta đặt nó đúng chỗ, nếu chúng ta biết sử dụng nó như công cụ kiến tạo đời sống đức tin, xây dựng tình yêu thương huynh đệ, hòa giải và thứ tha giữa người với người. Với những ai coi tiền của là cứu cách, coi việc làm giàu là mục đích duy nhất của cuộc sống… thì có thể người ấy sẽ rơi vào mối nguy hiểm là đánh mất tất cả hoặc mất nhiều hơn được. Là một người Kitô hữu đúng đắn, chắc chắn chúng ta sẽ không coi thường hay khinh miệt những gì làm nên cuộc sống con người như của cải, niềm vui. Chúng ta được mời gọi dùng của cải như là phương tiện cho việc xây dựng Nước Trời, xây dựng tình yêu thương nơi mỗi người cũng như nơi mỗi cộng đoàn nơi chúng ta hiện diện.

Lời Chúa hôm nay còn là lời thức tỉnh cho những ai đang chỉ biết tìm cách thu tích cho mình nhiều của cải vật chất. Họ dễ bị rơi vào cạm bẫy xa rời và không còn tôn thờ Thiên Chúa: “Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được” (Lc 16,13); họ cũng dễ xa rời, không còn biết quan tâm đến mọi người xung quanh như người nhà giàu không quan tâm đến anh nghèo Ladarô (x. Lc 16,19-21). Họ trở thành những người như đã chết đối với mọi người, vì không còn có những liên hệ tương quan nhân vị với người khác. Có thể họ là những người nhiều của cải nhưng lại như là người đã chết hay kết cục sẽ trở nên vô nghĩa: “Vì được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì người ta nào có lợi gì?” (Mc 8,36). Như vậy đó, khi để cho của cải chi phối là lúc con người tự chôn chặt cuộc đời mình vào những thứ vô tri vô giác.

Là người Kitô hữu, mỗi chúng ta được mời gọi hãy sống siêu thoát với của cải vật chất để hướng tâm hồn về với Thiên Chúa, với những giá trị Nước Trời. Chúng ta cũng được mời gọi đừng tìm cách tích trữ những của cải chóng qua mau tàn, mà hãy tìm cách tích trữ những của cải trên trời nơi không sợ bị đánh mất, không sợ bị mối mọt… (x. Mt 6,19-21). Để có được kho tàng trên trời mai sau, chúng ta hãy hướng tâm hồn mình về những gì thuộc về Nước Trời như Thánh Phaolô khuyên nhủ trong bài đọc hai: “Anh em hãy hướng lòng trí về những gì thuộc thượng giới, chứ đừng chú tâm vào những gì thuộc hạ giới” (Cl 3,2). Muốn vậy, chúng ta phải loại bỏ những gì là xấu xa, tội lỗi trong con người mình như Thánh Phaolô đề cập đến, đó là: “gian dâm, ô uế, đam mê, ước muốn xấu và tham lam”(Cl 3,5); và hãy thực thi đức công bình, sống bác ái yêu thương hết thảy mọi người, đặc biệt hãy quan tâm đến những người nghèo khó, ốm đau, bệnh tật, nhất là cô nhi, quả phụ và những người vô gia cư mà xã hội không quan tâm đến.

Lạy Chúa Giêsu, sống siêu thoát với tiền của vật chất trong thời đại mà vật chất đang được tôn lên như “vị thần” quả là khó khăn biết bao. Xin cho mỗi người chúng con biết học nơi Ngài, dám chấp nhận mang lấy sự nghèo khó, thua thiệt ở đời này vì Nước Trời để được Ngài ban cho vinh quang và hạnh phúc viên mãn ngày sau. Amen.

Bài trướcLỜI SỐNG (Chúa Nhật 18 TN – C)
Bài tiếp theoLỜI SỐNG (Thứ Hai Tuần 18 TN)

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

The reCAPTCHA verification period has expired. Please reload the page.