Mỗi năm, khi những cánh mai vàng bắt đầu hé nụ, khi gió xuân khẽ chạm vào lòng người chút se lạnh pha lẫn ấm áp, lòng tôi lại rộn lên một nỗi nhớ – nỗi nhớ được trở về. Trở về không chỉ là một chuyến xe; trở về là hành trình của trái tim. Giữa những bộn bề của sứ vụ và cuộc sống, người ta có thể đi rất xa, nhưng Tết luôn kéo ta về lại nơi mình đã bắt đầu – về với gia đình, với quê hương thân yêu.
- Xuân – Mùa của sự trở về
Người ta thường nói: “Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người.” Quê hương là tiếng mẹ gọi lúc chiều buông, là mùi khói bếp quyện trong gió đông, là con đường đất đỏ in dấu chân tuổi thơ. Tết không chỉ là thay tờ lịch mới, mà còn là làm mới trái tim. Khi cúi đầu trước bàn thờ tổ tiên, ta chợt nhận ra mình không hề đơn độc giữa cuộc đời này. Ta đang đứng trên nền tảng của bao thế hệ, sống nhờ công ơn sinh thành và dưỡng dục. Mùa xuân, vì thế, không chỉ nở trên cành cây mà còn nở trong lòng người khi ta biết tri ân.
- Gia đình – Nơi mùa xuân không bao giờ tắt
Giữa một thế giới đầy biến động, gia đình vẫn là mái nhà bình an nhất. Ở đó có bữa cơm sum họp giản dị mà ấm áp; có ánh mắt cha già tuy ít nói nhưng chứa đựng cả bầu trời yêu thương; có mái tóc mẹ đã bạc dần theo năm tháng. Xuân về, ta chợt thấy cha mẹ già thêm một tuổi. Ta lớn lên, đồng nghĩa với việc các ngài yếu đi.
Có những cái Tết ta còn đủ cha đủ mẹ, nhưng cũng có những mùa xuân chỉ còn là ký ức. Bởi thế, còn được quây quần là một hồng ân; còn được nghe tiếng cười gia đình là một phép lạ âm thầm. Gia đình chính là “nhà thờ đầu tiên”, nơi ta học biết yêu thương, tha thứ và hy sinh. Nếu ngoài kia cuộc đời dạy ta cách thành công, thì gia đình dạy ta cách làm người.
- Quê hương – Cội nguồn của căn tính
Dù đi đâu, làm gì, ta vẫn mang theo giọng nói quê mình, mang theo cách nghĩ, cách sống được thấm đượm từ mảnh đất ấy. Quê hương không chỉ là địa lý, quê hương còn là ký ức, là căn tính. Đó là nơi Thiên Chúa đã đặt ta vào giữa dòng lịch sử của gia đình và dân tộc.
Ngay cả Con Thiên Chúa cũng có một quê hương trần thế – Nazareth. Người đã lớn lên trong một mái ấm bình thường, dưới sự chăm sóc của Thánh Giuse và Đức Maria. Ba mươi năm ẩn dật tại quê nhà dạy ta hiểu rằng: những điều âm thầm, nhỏ bé trong gia đình chính là nền tảng cho những sứ vụ lớn lao. Nếu không có Nazareth, sẽ không có sứ vụ công khai. Nếu không có gia đình, sẽ không có sự trưởng thành.
- Mùa xuân – Mùa của hoán cải và yêu thương
Trở về quê ăn Tết không chỉ để nghỉ ngơi mà còn để hàn gắn. Có thể trong năm qua, ta đã vô tình làm ai đó buồn hay xa cách gia đình vì bộn bề công việc. Xuân là dịp để nói một lời xin lỗi, một lời cảm ơn hay trao một cái ôm thật chặt. Mùa xuân đẹp nhất không phải nhờ pháo hoa rực rỡ, mà là khi lòng người không còn giận hờn. Tết là dịp để ta tập sống chậm lại, để nhận ra rằng: điều quý giá nhất không phải là thành tựu, mà là những người đang ngồi bên ta trong bữa cơm chiều cuối năm.
Lời nguyện đầu xuân
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết yêu thương gia đình khi còn có thể, biết trân trọng quê hương khi còn được trở về. Xin cho chúng con biết sống tử tế hơn trong năm mới, biết mang “mùa xuân” vào chính cách sống của mình. Và nếu một ngày nào đó chúng con không còn quê nhà để trở về, xin cho chúng con vẫn giữ được quê hương trong trái tim – nơi có tình yêu, có ký ức và có Chúa hiện diện.
Mùa xuân rồi sẽ qua, nhưng tình gia đình và tình quê hương – nếu được nuôi dưỡng – sẽ không bao giờ tàn héo. Ước gì mỗi chúng ta khi bước vào năm mới không chỉ thêm một tuổi đời, mà còn thêm một chút bao dung, một chút biết ơn và một chút yêu thương. Vì nơi nào có gia đình, nơi đó có mùa xuân.
✍️ Lm. Micae Trần Phúc Ca, SVD











