GIEO CHỮ NƠI MÂY NGÀN GIÓ NÚI

0
5

Thầy Phêrô Hoàng Viết Tuấn – Học Viện Ngôi Lời

Sau khi tuyên khấn lần đầu trong Dòng Ngôi Lời, tôi được sai đến tham gia chương trình mục vụ hè tại Giáo xứ Vinh Sơn – Hố Bi, thuộc Giáo phận Kon Tum. Đây không chỉ là chuyến đi mục vụ đầu tiên sau lời khấn, mà còn là cơ hội quý báu để tôi bước ra khỏi những điều quen thuộc, đến gần hơn với đời sống của bà con vùng cao và học cách hiện diện giữa một cộng đoàn còn nhiều khó khăn.

Giáo xứ Vinh Sơn nằm trên địa bàn xã Chư Pơng, huyện Chư Sê, tỉnh Gia Lai, cách thành phố Pleiku hơn 40 km về phía nam. Con đường dẫn vào giáo xứ uốn lượn giữa những đồi cà phê, hồ tiêu và cao su xanh ngút mắt. Khung cảnh ấy mang đậm vẻ đẹp đặc trưng của miền đất Tây Nguyên, nơi có hai mùa mưa – nắng rõ rệt và không gian đại ngàn rộng mở, khoáng đạt.

Giáo xứ hiện có khoảng 489 giáo dân, phần lớn là đồng bào dân tộc Jrai và Bahnar, được hai linh mục Dòng Ngôi Lời là cha Giuse Cao Đức Trí, SVD và cha Raphael Nguyễn Ngọc Long, SVD coi sóc. Cộng đoàn được chia thành năm giáo họ: Hố Bi, Hố Lao, Hố Lâm, Tốt Tâu và Kênh Siêu.

Đời sống của bà con nơi đây chủ yếu dựa vào nông nghiệp, với các loại cây trồng quen thuộc như cà phê, hồ tiêu và cao su. Dẫu cuộc sống còn nhiều thiếu thốn và công việc mưu sinh không ít nhọc nhằn, bà con vẫn gìn giữ một đời sống đức tin chân thành, đơn sơ và bền bỉ.

Trong thời gian mục vụ, tôi được phân công dạy giáo lý cho các em chuẩn bị lãnh nhận Bí tích Thánh Thể lần đầu và Bí tích Thêm Sức, tổ chức các buổi sinh hoạt thiếu nhi, đồng thời thăm viếng những người già yếu, neo đơn trong giáo xứ.

Mỗi ngày trôi qua là một cơ hội để tôi hiểu hơn về con người, văn hóa và đời sống đức tin của bà con. Qua những cuộc gặp gỡ, tôi học được cách sống gần gũi hơn, biết kiên nhẫn lắng nghe và phục vụ bằng sự chân thành. Tôi nhận ra rằng mục vụ không chỉ là trao ban những điều mình biết, nhưng trước hết là biết hiện diện, đồng hành và đón nhận những bài học quý giá từ chính những người mình được sai đến phục vụ.

Điều để lại trong tôi nhiều ấn tượng nhất không phải chỉ là những cánh rừng bạt ngàn, những đồi cà phê xanh thẳm hay những hàng hồ tiêu trải dài, nhưng chính là hình ảnh một cộng đoàn tuy còn nghèo về vật chất nhưng lại phong phú về đời sống đức tin.

Những Thánh lễ đơn sơ, những lời kinh cất lên bằng tiếng bản địa, nụ cười hồn nhiên của trẻ nhỏ và sự chân chất, hiếu khách của bà con đã giúp tôi cảm nhận rõ hơn rằng Tin Mừng vẫn luôn âm thầm lớn lên từ những điều rất đỗi bình dị. Chính trong đời sống thường ngày, giữa những vất vả và thiếu thốn, hạt giống đức tin vẫn được gìn giữ, chăm sóc và truyền lại từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Miền đất Tây Nguyên vẫn còn đó nhiều khó khăn và thách đố. Tuy nhiên, tôi tin rằng khi tri thức và đức tin cùng được vun bồi, những hạt giống được gieo hôm nay sẽ tiếp tục nảy mầm, lớn lên và đem lại niềm hy vọng cho các thế hệ mai sau.

Với riêng tôi, mùa hè mục vụ đầu tiên sau lời khấn đã trở thành một bài học sống động về tinh thần truyền giáo. Đó là lời mời gọi biết can đảm lên đường, khiêm tốn hiện diện, chân thành lắng nghe và kiên trì gieo những hạt mầm yêu thương giữa mây ngàn gió núi.

Bài trướcLỜI SỐNG (Thứ Bảy, Tuần 18 TN)
Bài tiếp theoLỜI SỐNG (Chúa Nhật, Tuần 19 TN)