LỜI SỐNG (Thứ Tư, Tuần 24 TN)

0
649

Tin mừng: Lc 7, 31-35

31 Vậy tôi phải ví người thế hệ này với ai ? Họ giống ai ? 32 Họ giống như lũ trẻ ngồi ngoài chợ gọi nhau mà nói: “Tụi tôi thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa; tụi tôi hát bài đưa đám, mà các anh không khóc than.”

33 Thật vậy, ông Gioan Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, thì các ông bảo: “Ông ta bị quỷ ám. 34 Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì các ông lại bảo: “Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi.35 Nhưng Đức Khôn Ngoan đã được tất cả con cái mình biện minh cho.”

SUY NIỆM:

CỨNG LÒNG TIN (Thầy Phó tế Giuse Nguyễn Đình Trường, SVD)

Trong thời gian sống sứ vụ công khai, Đức Giêsu đã rao giảng Tin Mừng và thực hiện những dấu lạ để tỏ cho thấy “triều đại Thiên Chúa đã đến gần” (Mc 1,15). Thế nhưng, dân chúng vẫn cứng lòng tin và luôn tìm cách phủ nhận sứ điệp mà Đức Giêsu loan báo. Người đã phải than phiền về thái độ của họ: “Vậy tôi phải ví người thế hệ này với ai?” (Lc 7,31).

Chứng kiến đời sống của Gioan Tẩy Giả, dân chúng kéo đến để nghe ông giảng dạy nhưng họ chẳng hề hoán cải, thậm chí, tìm cách để chối bỏ sứ điệp mà ông loan báo. Đức Giêsu cũng chịu chung một số phận như vậy. Đám đông cũng ngạc nhiên và thích thú với những giáo huấn và việc làm của Người, nhưng họ không tin nhận Người. Không những vậy, họ còn tìm cách để bóp méo sự thật nhằm chối bỏ chân lý về Đức Giêsu như Tin Mừng hôm nay thuật lại: “Ông Gioan Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, thì các ông bảo: ‘Ông ta bị quỷ ám’. Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì các ông lại bảo: ‘Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi’” (Lc 7,33-34). Vì cứng lòng không tin mà người Do Thái đã khép cửa tâm hồn mình. Họ dùng sự khôn ngoan thế gian để phủ nhận sứ điệp Tin Mừng. Do đó, họ bỏ lỡ cơ hội để đón nhận ơn cứu độ mà Thiên Chúa đã trao ban.

Trong đời sống đức tin, lắm lúc chúng ta cũng chối từ quyền năng và tình yêu của Thiên Chúa bằng những lý lẽ theo kiểu con người. Mặt khác, chúng ta lại muốn Chúa phải làm vừa lòng hay đáp ứng những đòi hỏi của chúng ta. Thế nên, ngang qua lời của Đức Giêsu hôm nay, mỗi người được mời gọi nhìn lại đời sống đức tin của mình và điều chỉnh sao cho đẹp lòng Thiên Chúa, chứ không phải bắt Ngài chiều theo ý muốn của chúng ta.

Lạy Chúa, xin ban thêm đức tin cho chúng con để chúng con biết mở lòng đón nhận ý muốn của Ngài trong đời sống của chúng con. Amen.


Suy niệm

TIẾNG CHÚA NÓI (Tu sĩ Gioakim Võ Huỳnh Quốc Vương, SVD)

Trong thời đại ngày hôm nay, có lẽ âm thanh là một trong những thứ xuất hiện nhiều nhất trong cuộc sống của chúng ta. Từ âm thanh của người thân, đến âm thanh của xe cộ, của các phương tiện truyền thông…. Và trong số vô vàn những gì chúng ta đang nghe ấy, liệu chúng ta có tập trung để lắng nghe được điều cần thiết cho mình không? Hay chúng ta cũng bị lầm lạc không nghe được tiếng Chúa mời gọi như những người biệt phái trong bài Tin Mừng hôm nay.

“Ngôi Lời đã làm người và ở giữa chúng ta” đó là môt bước ngoặt khi mà Thiên Chúa đã không còn ở trên cao nữa. Ngài đã cùng ăn, cùng uống, đồng hành với mỗi người. Tuy nhiên sự thật ấy đã bị những người biệt phái khước từ. Họ không muốn lắng nghe đón nhận lời mời gọi của một “Thiên Chúa như con người”. Để rồi từ sự đồng hành gần gũi của Ngôi Lời, những nhà biệt phái đã bẻ cong nó thành những gì là không tốt, nên tránh xa. Những tiếng nói của danh vọng, quyền lực, sợ đánh mất những gì mình đang có đã lấn át lời mời gọi chân thành, du dương về tình yêu và lòng thương xót của Chúa Giêsu.

Có lẽ mỗi người chúng ta cũng dễ dàng bị những tiếng ồn của nhiều thứ bên ngoài quấy nhiễu cuộc hành trình bước theo Chúa Giêsu. Không chỉ là tiếng ồn của âm thanh bên ngoài, mà nguy hiểm hơn là tiếng ồn của những cám dỗ, của những thành công, của những sợ hãi, của những đau khổ làm ta không chấp nhận hoặc xao nhãng việc lắng nghe tiếng Chúa. Từ đó lời mời gọi của Thiên Chúa bị xem nhẹ khi so với chính những đòi hỏi cá nhân “Tôi đang thành công, giàu có, tại sao Chúa lại kêu gọi tôi nghĩ đến người khác”, “kẻ đó đã làm cho tôi đau khổ, tại sao tôi phải cố gắng cho tôi và cho họ một cơ hội”. Từ khởi điểm không lắng nghe được tiếng Chúa sự đổ vỡ tương quan với tha nhân là điều không thể tránh khỏi.

Lạy Chúa, tiếng Chúa vẫn vang vọng khắp trong tâm hồn con, xin cho con biết lắng nghe, đón nhận và thực hành những gì Chúa kêu gọi. Amen.


TÔN TRỌNG THA NHÂN (Tu sĩ Antôn Hoàng Sỹ Khánh, SVD)

Soi mói, xét nét cuộc sống của người khác rồi áp đặt lý tưởng sống của bản thân lên họ không phải là chuyện riêng của thời đại nào. Lối sống tiêu cực này đã tồn tại từ xa xưa. Đặt mình trong khung cảnh của bài Tin Mừng hôm nay, ta có thể hiểu được phần nào điều đó.

Chúa Giêsu đã dùng hình ảnh các trẻ nhỏ ngồi ngoài đường phố để sánh ví với những người Biệt phái và Kinh sư, đồng thời lên án lối sống tiêu cực này. Những người Biệt phái và Kinh sư thường có thái độ kiêu căng vì cho rằng họ là thầy dạy của dân; họ tự xem mình là trung tâm vũ trụ; họ đặt mình ở vị trí cao nhất; họ tự cho mình cái quyền giám sát người khác, sẵn sàng phê phán và chê bai bất cứ người nào nếu không vừa mắt họ. Bằng chứng là lối sống của Gioan Tẩy Giả và Chúa Giêsu trái nghịch nhau, nhưng vẫn không làm cho người Pharisêu và Kinh sư vừa lòng. Họ phê phán cả hai lối sống đó đồng thời tôn lối sống giả hình của bản thân lên. Chính bản thân họ làm ngơ trước những điều sai mà họ làm. Họ bịt mắt người dân, bày ra mưu chước gian tà, sẵn sàng dùng mọi cách để ngăn cản ơn cứu độ của Thiên Chúa đến với dân.

Là Kitô hữu, chúng ta được mời gọi trở nên cánh tay nối dài để lan tỏa ơn cứu độ của Thiên Chúa đến với muôn dân. Hơn ai hết, chúng ta cũng rất dễ trở thành những Pharisêu với lối sống soi mói, áp đặt người khác. Ta tự cho mình là Kitô hữu hay người tốt lành mà ném những ánh mắt khinh khi với những anh em lương dân hay kẻ lỡ đường trật bước,… Tuy nhiên, ta nên nhận thức rằng, mọi sự đều nằm trong sự quan phòng của Thiên Chúa. Ngài luôn viết thẳng trên những đường cong.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con can đảm loại trừ khỏi tâm hồn sự ích kỷ và lòng tự mãn. Xin cho chúng con luôn biết khiêm tốn nhận ra những lỗi lầm thiếu sót của bản thân, đồng thời tìm được những điều tích cực và tốt lành nơi tha nhân, bằng cái nhìn yêu mến và chân thành. Amen.


ĐỊNH KIẾN (Tu sĩ Giuse Nguyễn Văn Hiền, SVD)

Có tác giả nào đó đã nói: “Đôi khi chúng ta không nhận ra những món quà của cuộc sống chỉ vì những định kiến của bản thân”. Quả thật, định kiến sẽ khiến cho người ta không dám mở lòng mình ra để đón nhận một điều gì đó hay một ai đó.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu đã khiển trách những người cùng thời với Ngài và nhất là những người Pharisêu về thái độ cứng lòng tin của họ: “Ông Gio-an Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, thì các ông bảo: ‘Ông ta bị quỷ ám.’ Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì các ông lại bảo: ‘Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi’” (Lc 7,33-34). Chỉ vì những định kiến mà những người cùng thời vời Đức Giêsu và nhất là những người Pharisêu đã không tin vào Ngài. Dù tất cả mọi lời Ngài nói, mọi việc Ngài làm đều mang đầy quyền năng và sự thật trước mặt họ. Chỉ vì những định kiến, họ đã tự đóng cửa trái tim mình trước lời mời gọi của Đức Giêsu.

Hôm nay đây, chúng ta cũng mang đầy trong mình những định kiến về nhau: tri thức, địa vị, giàu nghèo, quê quán, quá khứ,… Chúng ta giữ trong mình những định kiến có sẵn để phớt lờ, dè bỉu, và nhất là không tin tưởng vào người khác, dù trong thâm tâm ta vẫn biết rằng họ giỏi giang và tốt lành thực sự. Đó chỉ là những mối tương quan giữa người với người. Còn mối tương quan giữa chúng ta với Thiên Chúa thì sao? Đã bao lần, chúng ta không nhận ra Ngài, phớt lờ Ngài trong chính cuộc sống của ta? Chúng ta nghĩ Ngài ở trên cao, xa xôi và chẳng dính líu gì đến cuộc đời mình. Và nhiều lúc, chúng ta chỉ mới biết Chúa chứ chưa tin Chúa. Chúng ta biết Chúa như những vị thần sẽ nhậm lời tất cả những gì chúng ta cầu xin, chứ không phải là một Thiên Chúa yêu thương luôn muốn làm những gì tốt nhất cho chúng ta.

Lạy Chúa Giêsu, Ngài luôn yêu thương và đồng hành với chúng con. Xin Ngài ban thêm lòng tin cho chúng con để chúng con dám mở lòng ra đón nhận Chúa và đón nhận nhau. Amen.


 

SAO CHO VỪA LÒNG (Lm. GB. Nguyễn Hữu Duy, SVD)

Bài trướcLỜI SỐNG (Thứ Ba, Tuần 24 TN)
Bài tiếp theoBộ Giáo lý Đức tin công bố Tài liệu mới về Hôn nhân Công giáo