Tin Mừng: Mt 13,1-23
Ngày ấy, Chúa Giêsu ra khỏi nhà và đi đến ngồi ở ven bờ biển. Dân chúng tụ tập quanh Người đông đảo đến nỗi Người phải xuống thuyền mà ngồi, còn tất cả dân chúng thì đứng trên bờ. Và Người dùng dụ ngôn mà nói với họ nhiều điều. Người nói:
“Này đây, có người gieo giống đi gieo lúa. Trong khi gieo, có hạt rơi xuống vệ đường, chim trời bay đến ăn mất. Có hạt rơi xuống trên đá sỏi, chỗ có ít đất, nó liền mọc lên, vì không có nhiều đất. Khi mặt trời mọc lên, bị nắng gắt, và vì không đâm rễ sâu, nên liền khô héo. Có hạt rơi vào bụi gai, gai mọc um tùm, nên nó chết nghẹt. Có hạt rơi xuống đất tốt và sinh hoa kết quả, có hạt được một trăm, có hạt sáu mươi, có hạt ba mươi. Ai có tai thì hãy nghe”.
[Các môn đệ đến gần thưa Người rằng: “Tại sao Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ?” Người đáp lại: “Về phần các con, đã cho biết những mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không cho biết. Vì ai đã có, thì ban thêm cho họ được dư dật; còn kẻ không có, thì cái họ có cũng bị lấy đi. Bởi thế, Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ: vì họ nhìn mà không thấy, lắng tai mà không nghe và không hiểu chi hết. Thế mới ứng nghiệm lời tiên tri Isaia nói về họ rằng: “Các ngươi lắng tai nghe mà chẳng hiểu, trố mắt nhìn mà chẳng thấy gì. Vì lòng dân này đã ra chai đá, họ đã bịt tai nhắm mắt lại, kẻo mắt thấy được, tai nghe được, và lòng chúng hiểu được mà hối cải, và Ta lại chữa chúng cho lành”. Phần các con, phúc cho mắt các con vì được thấy; và phúc cho tai các con vì được nghe. Quả thật, Thầy bảo các con: Nhiều vị tiên tri và nhiều đấng công chính đã ao ước trông thấy điều các con thấy, mà không được thấy; mong ước nghe điều các con nghe, mà không được nghe.
“Vậy, các con hãy nghe dụ ngôn về người gieo giống: Kẻ nào nghe lời giảng về Nước Trời mà không hiểu, thì quỷ dữ đến cướp lấy điều đã gieo trong lòng nó: đó là kẻ thuộc hạng gieo dọc đường. Hạt rơi trên đá sỏi là kẻ khi nghe lời giảng, thì tức khắc vui lòng chấp nhận, nhưng không đâm rễ sâu trong lòng nó, đó là kẻ nông nổi nhất thời, nên khi cuộc bách hại, gian nan xảy đến vì lời Chúa, thì lập tức nó vấp ngã. Hạt rơi vào bụi gai, là kẻ nghe lời giảng, nhưng lòng lo lắng việc đời, ham mê của cải, khiến lời giảng bị chết nghẹt mà không sinh hoa kết quả được. Hạt gieo trên đất tốt, là kẻ nghe lời giảng mà hiểu được, nên sinh hoa kết quả đến nỗi có hạt được một trăm, có hạt sáu mươi, có hạt ba mươi”.]
SUY NIỆM
ĐẤT TỐT (Tu sĩ GB. Trần Anh Tuấn, SVD)
Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu dùng hình ảnh hạt giống và các loại đất để nói về cách con người đón nhận Lời Chúa. Trong bốn loại đất ấy, “đất tốt” là trổ sinh hoa trái dồi dào. Vậy “đất tốt” là gì? Làm thế nào để tâm hồn chúng ta trở thành “đất tốt”?
Đất tốt là loại đất phù hợp nhất với sự phát triển của hạt giống khi được gieo vào. “Đất tốt” thiêng liêng chính là mảnh đất tâm hồn rộng mở, được chuẩn bị kỹ lưỡng để đón nhận hạt giống Lời Chúa. Hơn nữa, “đất tốt” làm cho hạt giống ấy phát triển và sinh hoa trái, có hạt một trăm, có hạt sáu mươi, có hạt ba mươi. Vậy làm thế nào để tâm hồn chúng ta trở thành “đất tốt”?
Trước hết, “đất tốt” là tâm hồn biết đón nhận và mở ra với Thiên Chúa. Nghĩa là luôn biết khiêm nhường để Lời Chúa thấm sâu vào cõi lòng qua việc lắng nghe và hiểu Lời Chúa. Kế đến, “đất tốt” là tâm hồn luôn chuẩn bị sẵn sàng qua việc chăm sóc, “cày xới” và kiên trì trước những nghịch cảnh. Nghĩa là phải giữ mối dây liên kết với Chúa qua việc cầu nguyện, rèn luyện nội tâm, tránh xa tội lỗi. Đặc biệt là luôn kiên trì, tin tưởng vào Chúa trong mọi gian nan, thử thách. Cuối cùng, “đất tốt” là tâm hồn biết chia sẻ với người khác. Thật vậy, hoa trái của “đất tốt” không chỉ là thành công cá nhân, mà là chia sẻ yêu thương, bác ái và phục vụ. Bởi vậy, khi Lời Chúa bén rễ trong ta, nó thúc đẩy ta mang Tin Mừng ấy đến với người khác ngang qua lời nói, hành động và gương sáng.
Lời Chúa mời gọi chúng ta xét lại xem tâm hồn mình đang là mảnh đất nào? Tôi có để cho Lời Chúa được gieo vào cõi lòng mình không hay là một thứ nào khác? Tôi có thường xuyên dành thời gian vun xới bằng cách rèn luyện nội tâm và cầu nguyện?
Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn biết chuẩn bị tâm hồn của mình thành mảnh đất tốt, màu mỡ để Lời Chúa được hiện diện và trổ sinh hoa trái. Amen.











