Bài đọc 1: 2V 5,14-17; Bài đọc 2: 2Tm 2,8-13
Tin mừng: Lc 17, 11-19
11 Trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đi qua biên giới giữa hai miền Sa-ma-ri và Ga-li-lê.
12 Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người. Họ dừng lại đằng xa 13 và kêu lớn tiếng: “Lạy thầy Giê-su, xin dủ lòng thương chúng tôi!”
14 Thấy vậy, Đức Giê-su bảo họ: “Hãy đi trình diện với các tư tế.” Đang khi đi thì họ được sạch.
15 Một người trong bọn, thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa.
16 Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giê-su mà tạ ơn. Anh ta lại là người Sa-ma-ri.
17 Đức Giê-su mới nói: “Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu?
18 Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?”
19 Rồi Người nói với anh ta: “Đứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.”
Suy niệm
LÒNG BIẾT ƠN (Tu sĩ G. B. Nguyễn Văn Huân, SVD)
Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật về phép lạ Chúa Giêsu chữa lành mười người phong hủi, tất cả đều được khỏi bệnh. Nhưng chỉ có một người đến tạ ơn và ca tụng Thiên Chúa. Chúa Giêsu không khỏi ngạc nhiên trước sự vô ơn đó, nên Ngài đã thốt lên: “Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?”
Lòng biết ơn biểu lộ niềm tin vào Thiên Chúa, “hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ” (Tv 106,1). Thể hiện lòng biết ơn cũng là nghĩa vụ hàng đầu trong cuộc sống con người với Đấng sinh thành, là cội nguồn của mọi sự. Biết ơn là một trong những đức tính tốt đẹp, khi ta nhận được một ơn huệ gì, thì ta phải biết nói lời cảm ơn với những người làm ơn cho ta. Hai từ “cảm ơn” là lời nói cửa miệng tưởng như có thể nói với bất kỳ ai, bất kỳ lúc nào, nhưng nhiều khi ta không biết nói lời cảm ơn.
Chúa Giêsu luôn là mẫu mực của lòng tri ân. Cả cuộc sống của Ngài là một bài ca tạ ơn liên lỉ dâng lên Chúa Cha: Ngài tạ ơn Chúa Cha trước khi hồi sinh Ladarô, Ngài tạ ơn Chúa Cha khi nhân bánh ra nhiều để nuôi dân chúng. Khi lập bí tích Thánh Thể, Ngài đã cầm bánh và rượu dâng lời tạ ơn Thiên Chúa. Chính vì thế, Chúa Giêsu rất coi trọng lòng biết ơn trong cuộc sống của con người.
Nhìn lại bản thân, biết bao ân huệ chúng ta đã lãnh nhận từ Thiên Chúa, đáng lẽ chúng ta phải biết tạ ơn Thiên Chúa nhiều hơn, nhưng lại thờ ơ với Chúa và anh chị em. Nhiều lúc chúng ta chỉ biết nhận mà không biết trao ban và không nói lời tạ ơn Chúa và cảm ơn mọi người.
Lạy Chúa, xin dạy con biết tạ ơn Chúa và nói lời cảm ơn trong mọi nơi mọi lúc và trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống. Amen.
GIÁ TRỊ CỦA LÒNG BIẾT ƠN (Lm. GB. Nguyễn Hữu Duy, SVD)
HỒNG ÂN TẠ ƠN THIÊN CHÚA (Tu sĩ Giuse Nguyễn Văn Cương, SVD)
Câu hỏi của Đức Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay vang lên như một lời chất vấn đối với mỗi Kitô hữu: “Thế thì chín người kia đâu? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa?” (Lc 17,17b).
Đây là hai câu hỏi trống. Nghĩa là câu hỏi không chỉ nhắm tới người phong hủi trở lại, nhưng còn nhắm tới những người đang đi theo Đức Giêsu. Hơn nữa, dù những người đang nghe Đức Giêsu hỏi không biết ‘chín người kia’ ở đâu, thì Đức Giêsu, trong thiên tính của Người biết rỏ họ đang ở đâu và làm gì. Như thế, câu hỏi của Đức Giêsu không nhắm tới câu trả lời nhưng chính là lời chất vấn cho những người đi theo Người, cách riêng cho mỗi người chúng ta hôm nay.
Phải chăng Thiên Chúa cần lời tôn vinh của chúng ta? Chắc chắn không phải vậy. Thiên Chúa là Đấng toàn năng, toàn thiện, Đấng sáng tạo vũ trụ. Con người chỉ là một thụ tạo bé nhỏ trong công trình sáng tạo, nhưng lại được Thiên Chúa yêu thương cách đặc biệt, như lời Thánh Vịnh diễn tả: “Ngắm tầng trời tay Chúa sáng tạo, muôn trăng sao Chúa đã an bài, thì con người là chi, mà Chúa cần nhớ đến, phàm nhân là gì, mà Chúa phải bận tâm?” (Tv 8,4-5) Con người được Thiên Chúa tạo dựng để được hưởng hạnh phúc viên mãn với Người. Chính việc ca tụng Chúa là hồng ân, là hy vọng và sự sống cho mỗi Kitô hữu chúng ta. Lời Kinh Tiền Tụng Thánh Thể đã diễn tả cho chúng ta hiểu điều đó: “Tuy Chúa không cần chúng con ca tụng, nhưng việc chúng con cảm tạ Chúa lại là một hồng ân Chúa ban, vì những lời chúng con ca tụng chẳng thêm gì cho Chúa, nhưng đem lại cho chúng con ơn cứu độ, nhờ Ðức Kitô, Chúa chúng con.”
Lạy Chúa, cảm tạ Chúa đã cho chúng con trở nên những người con của Chúa. Xin Chúa làm cho chúng con trở thành khí cụ mang tình yêu và bình an của Chúa đến với mọi người. Amen.











