Hành trình Mùa Chay – từ tro bụi đến phục sinh

0
197

Bước vào Mùa Chay Thánh không chỉ là bước vào một thời điểm phụng vụ, nhưng là bước vào một hành trình nội tâm – hành trình trở về.

Giữa nhịp sống hối hả, dù là nơi con người tất bật với nương rẫy hay là nơi phố phường nhộn nhịp với những dòng xe ken nhau cho những lo toan cơm áo, thì tiếng tro bụi của Thứ Tư Lễ Tro như một lời nhắc khẽ mà mạnh mẽ: “Hỡi người, hãy nhớ mình là bụi tro…” Mùa Chay mở ra không phải để làm chúng ta buồn, nhưng để đánh thức chúng ta khỏi cơn mê của thói quen, của sự nguội lạnh, của những thỏa hiệp âm thầm với tội lỗi.

  1. Trở về – lời mời đầu tiên của Mùa Chay

Trong suốt bốn mươi ngày, Giáo Hội lặp lại một lời duy nhất: hoán cải. Lời ấy vang vọng từ sa mạc của Môsê, nơi ông gặp Thiên Chúa trong bụi gai cháy; từ tiếng gọi của Gioan Tẩy Giả bên bờ sông Giođan; và từ chính môi miệng của Đức Giêsu Kitô: “Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng.”

Trở về không chỉ là bỏ một vài thói quen xấu. Trở về là dám nhìn lại mình. Có những vết thương chúng ta che giấu. Có những tương quan đã nguội lạnh. Có những giờ kinh đọc vội vàng. Có những Thánh Lễ tham dự mà tâm hồn vắng mặt. Mùa Chay là cơ hội để ta thành thật với chính mình – và thành thật trước mặt Chúa.

  1. Sa mạc giữa đời thường

Sa mạc không chỉ ở Trung Đông. Sa mạc có thể nằm ngay trong lòng người giáo dân An Mỹ: khi gia đình thiếu sự lắng nghe, khi người trẻ đánh mất lý tưởng, khi người lớn mệt mỏi vì áp lực kinh tế.

Bốn mươi ngày Chúa vào sa mạc không phải để trốn chạy, nhưng để đối diện. Ngài đã chiến thắng cám dỗ không bằng quyền năng, nhưng bằng sự trung thành với Lời Chúa. Đó cũng là con đường của chúng ta.

Chay tịnh không chỉ là bớt đi một bữa ăn, nhưng là bớt đi cái tôi. Cầu nguyện không chỉ là đọc thêm một kinh, nhưng là ở lại lâu hơn với Chúa. Bác ái không chỉ là cho đi tiền của, nhưng là trao đi sự cảm thông, sự tha thứ.

Nếu mỗi gia đình giáo xứ biết dành một góc nhỏ cho Lời Chúa mỗi tối; nếu mỗi người biết dành một giờ thinh lặng trong tuần; nếu mỗi người dám bước vào tòa giải tội với lòng khiêm tốn – thì Mùa Chay sẽ không trôi qua vô nghĩa.

  1. Mùa Chay – hành trình hiệp nhất

Mùa Chay không phải là hành trình cá nhân đơn lẻ. Đó là hành trình của cộng đoàn.

Khi cả giáo xứ cùng quỳ xuống trong giờ Chầu Thánh Thể, cùng bước đi trong Đàng Thánh Giá, cùng cúi đầu lãnh nhận tro bụi – đó là lúc chúng ta ý thức mình thuộc về nhau. Chúng ta không tự cứu mình nhưng cứu lấy nhau, cùng nhau đi về Phục Sinh.

Có thể trong giáo xứ vẫn còn những hiểu lầm, những khoảng cách, những tổn thương âm thầm. Mùa Chay là thời gian hàn gắn. Một lời xin lỗi, một cái bắt tay, một ánh mắt bao dung – có thể là khởi đầu của Phục Sinh.

  1. Hướng về ánh sáng Phục Sinh

Mùa Chay không kết thúc ở thập giá. Nó mở ra ngôi mộ trống. Bóng tối chỉ là con đường dẫn đến ánh sáng.

Khi bước vào Mùa Chay Thánh tại An Mỹ, chúng ta không bước vào nỗi buồn, nhưng bước vào hy vọng. Bởi vì hành trình này có Chúa đi cùng. Ngài không đòi chúng ta hoàn hảo ngay lập tức. Ngài chỉ xin chúng ta một điều: mở lòng.

Ước gì trong Mùa Chay này, mỗi người trong giáo xứ An Mỹ dám làm một điều cụ thể:

  • Tha thứ cho một người.
  • Từ bỏ một thói quen xấu.
  • Trung thành với một giờ cầu nguyện.
  • Quay trở về với Bí tích Hòa Giải.

Và khi đêm Vọng Phục Sinh đến, khi tiếng Alleluia vang lên trong ngôi thánh đường thân thương, chúng ta có thể nói với nhau rằng: Chúng ta đã thực sự đi qua sa mạc. Chúng ta đã thực sự trở về. Và chúng ta đã thực sự sống lại.

Mùa Chay không chỉ thay đổi lịch phụng vụ. Mùa Chay phải thay đổi trái tim.

✍️ Lm. Micae Trần Phúc Ca, SVD

Bài trướcLỜI SỐNG (Thứ Tư, Tuần 1 MC)
Bài tiếp theoLỜI SỐNG (Thứ Năm Tuần 1 MC)