LỜI SỐNG (Ngày 10/8, Thánh Laurensô, Tử đạo, Lễ kính)

0
248

Tin Mừng: Ga 12,24-26

Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác. Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời. Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha của Thầy sẽ quý trọng người ấy.”


 

Suy niệm

YÊU MẠNG SỐNG (Lm. GB. Nguyễn Hữu Duy, SVD)

 

ĐỂ ĐƯỢC BIẾN ĐỔI (Tu sĩ Gioan Hoàng Xuân Hải, SVD)

Trong cuộc sống để được biến đổi thì đòi hỏi chúng ta phải chấp nhận những từ bỏ hay phải hy sinh một điều nào đó. Quy luật tự nhiên cũng cho thấy điều đó: để trở thành con bướm xinh đẹp con sâu phải chịu vùi mình trong những chiếc kén chật hẹp. Con người cũng vậy, muốn được biển đổi trở nên tốt thì cần phải biết hy sinh và từ bỏ chính mình.

Lời Chúa hôm nay, Chúa Giêsu đã đưa ra hình ảnh hạt lúa để nói lên cái giá để được biến đổi. Để sinh được những bông hạt mới, thì hạt lúa phải chấp nhận bị vùi xuống lòng đất, chịu mục nát và chết đi. Nếu không chết đi thì chúng chỉ trơ trọi một mình mà không sinh thêm hạt nào. Trong đời sống đức tin cũng vậy, nếu chúng ta muốn được biến đổi, thì chúng ta cũng cần phải biết từ bỏ những thói hư tật xấu, là từ bỏ chính mình, chấp nhận “vùi mình” trong thánh ý Chúa, là để “mục nát, chết đi” những đam mê, những sự bám víu ở thế gian này. Nhờ đó, chúng ta cũng sẽ sinh ra được những hoa trái tốt của các nhân đức.

Trong thực tế, nhiều người muốn được biến đổi, nhưng lại không dám từ bỏ, hy sinh. Muốn có gia đình hạnh phúc nhưng họ lại không muốn nhường nhịn và yêu thương nhau. Muốn có một xã hội công bằng văn minh nhưng con người lại lừa gạt, gian dối, ganh tỵ, tranh giành, đấu đá lẫn nhau. Trong đời sống đức tin người ta muốn bước theo Chúa nhưng lại không dám từ bỏ, sẻ chia nhưng lại bám víu những lợi lộc ở trần gian.

Lạy Chúa! Chúa biết rằng để từ bỏ một điều gì đó thật không dễ dàng, và càng khó hơn khi phải từ bỏ chính mình. Xin Chúa ban thêm sức mạnh của Chúa Thánh Thần cho chúng con, để nhờ Người mà chúng con có thể từ bỏ những đam mê tội lỗi và danh vọng thế gian. Amen.


 

SỐNG VÀ CHẾT (Tu sĩ Phêrô Lê Việt Tân, SVD)

Cuộc sống con người luôn bị chi phối bởi quy luật sinh – lão – bệnh – tử. Đâu là điểm quy chiếu để ta sống trọn kiếp người? Sinh hay tử? Tin Mừng hôm nay hướng con người nhìn về cái chết như một cùng đích tối hậu và viên mãn của đời người.

Thân phận hạt lúa là một nghịch lý trong sự biện chứng qua lại giữa sự sống và cái chết, nhưng đó lại là chân lý cơ bản cho đức tin. Hạt lúa phải chịu chôn vùi trong lòng đất lạnh, chịu mục nát như thể đã chết đi, thì sức sống tiềm tàng trong nó mới phát triển và trổ sinh hoa trái dồi dào. Đức Kitô chính là mẫu gương đầu tiên cho sự chọn lựa cái chết. Ngài đã chết đau thương, gieo mình vào lòng đất để rồi bừng lên ánh sáng phục sinh. Từ nơi Ngài trổ sinh nhiều bông hạt trên cánh đồng Hội Thánh.

Suốt 2000 năm, biết bao người đã “hy sinh mạng sống mình ở đời này” để tiếp tục gìn giữ và phát triển cánh đồng bao la ấy. Giáo phụ Tertullianô nhận xét “máu các vị tử đạo là hạt giống phát sinh Hội Thánh”.

Con người ngày hôm nay dường như lại quá bám víu vào sự sống một cách cực đoan. Người ta dùng mọi thủ đoạn để được sống, đầu độc nhau bằng mọi cách để kiếm sống, giết nhau để tranh quyền đoạt lợi, dùng mạng người vô tội để “thế mạng” cho kẻ có tội. Tất cả chỉ vì họ quá xem trọng vào cái sự sống mong manh này. Chúa Giêsu đã lên tiếng cảnh báo “Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất”. Chúng ta là những người Kitô hữu cần trở nên như hạt lúa, mục nát giữa lòng đời để làm chứng cho Tin Mừng và sự sống đời sau như các vị tiền nhân đã từng làm.

Hôm nay lễ kính thánh Laurensô, xin chúa cho mỗi người chúng ta biết noi gương thánh nhân, từ bỏ chính mình, “mục nát” đi để làm trổ sinh nhiều hoa trái cho Hội Thánh.