LỜI SỐNG (Chúa Nhật Tuần 5 Phục Sinh – A)

0
404

Bài đọc 1: Cv 6,1-7;     Bài đọc 2: 2Pr 2,4-9

Tin mừng: Ga 14, 1-12

1 Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy.

2 Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em.

3 Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó.

4 Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi”.

5 Ông Tô-ma nói với Chúa Giê-su: “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường ?”

6 Chúa Giê-su đáp: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy.

7 Nếu anh em biết Thầy, anh em cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người”.

8 Ông Phi-líp-phê nói: “Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện”.

9 Chúa Giê-su trả lời: “Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh Phi-líp-phê, anh chưa biết Thầy ư ? Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha. Sao anh lại nói: ‘Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha’ ?

10 Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao ? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình.

11 Anh em hãy tin Thầy: Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy; bằng không thì hãy tin vì công việc Thầy làm.

12 Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha.


SUY NIỆM

CON ĐƯỜNG (Tu sĩ Gioan Phan Văn Tuân, SVD)

Trong bài hát “Và con tim đã vui trở lại”, nhạc sĩ Đức Huy viết: “Tìm một con đường, tìm một lối đi,…”. Con người tiến bước trên những nẻo đường, không chỉ trên những con lộ thuộc bình diện không gian, thời gian mà cả ở bình diện tâm linh.

Trong Tin Mừng hôm nay, khi ông Tôma hỏi: “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao biết được đường?” Đức Giêsu đáp: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy.” (Ga 14,5-6). Như vậy, Chúa Giêsu khẳng định: Ngài chính là con đường. Đồng thời, Ngài mời gọi mỗi Kitô hữu hãy bước đi trên con đường đó. Chúa Giêsu chính là con đường. Để về Nhà Cha, người Kitô hữu không chỉ đi theo, đi với mà còn phải đi trong Người. Họ không chỉ đi trong đường lối, trong tinh thần, nhưng trong sự hiệp nhất với Người; như cành nho gắn liền với thân nho và sống bằng sự sống của thân nho; cũng như Thánh Thể tan hoà vào trong máu thịt trở nên thành phần của bản thân ta. Đi trong Người, chính là khi người Kitô hữu ở trong Chúa Giêsu như Người ở trong Chúa Cha; và mang hình ảnh của Người, để ai thấy chính ta cũng như thấy Người, như “Ai thấy Thầy là thấy Cha Thầy”.

Đi trong Chúa Giêsu là một hành trình dài và thậm chí đi suốt cả đời chưa chắc đã tới. Để đi trong Chúa Giêsu, mỗi chúng ta phải từ bỏ hết những gì của bản thân mình để kết hiệp trọn vẹn với Người, như Người đã từ bỏ ý riêng để hoàn toàn vâng phục thánh ý Chúa Cha, và trở nên một với Chúa Cha. Khi đã hoàn toàn từ bỏ hết ý riêng và trở nên một với Người cũng là lúc chúng ta đạt tới đích điểm là gặp được Chúa Cha, ở trong Nhà Cha, là Quê Hương yêu dấu trên trời.

Lạy Chúa Giêsu là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống, xin cho con biết đi trong con đường của Người như chính Người đã đi trong đường lối của Chúa Cha. Amen.


TIN VÀO THIÊN CHÚA (Lm. G. B. Nguyễn Văn Huân, SVD)

Trước khi Chúa Giêsu phải rời xa các môn đệ để đi vào cuộc khổ nạn, Người hiểu được tâm trạng buồn sầu, lo lắng của các ông, nên đã an ủi, động viên các ông bằng những lời rất chân tình: “Lòng các con đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy” (Ga 14,1).

Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ hãy tin vào Thiên Chúa vì Ngài là Đấng giàu lòng thương xót, yêu thương tất cả mọi người, cách riêng là những kẻ xấu số, bất hạnh. Ngài luôn luôn tha thứ cho kẻ tội lỗi biết ăn năn sám hối. Vì thế, tin vào Thiên Chúa là trở về với sự sống trường sinh và hạnh phúc đích thực. Tin vào Thiên Chúa là sống tinh thần của Tin Mừng, là xác tín rằng: Đức Giêsu là Đường, là sự Thật và là sự Sống của đời mình (x. Ga 14,6). Vì thế, thái độ cần có của người môn đệ là tin tưởng, hy vọng và phó thác vào Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh. Chỉ khi nương tựa vào Thiên Chúa, các môn đệ mới không mất bình an hay hoang mang lo lắng nhưng can đảm đương đầu với tình trạng nguy khốn khi phải xa cách Ngài. Đồng thời, khi tín thác hoàn toàn vào Thiên Chúa, họ mới dám sống giới răn Chúa dạy và dám sống điều Chúa đã sống.

Chúng ta là những Kitô hữu, là môn đệ của Chúa Kitô. Chúng ta đang bước theo Ngài trên hành trình đức tin và đời sống, do đó, người môn đệ cần có một đức tin vững chắc mới có thể đi theo Chúa được. Đức tin là ánh sáng dẫn đường cho chúng ta đến với Chúa Cha và đạt tới hạnh phúc Nước Trời mai sau. Đó cũng chính là cùng đích của mỗi người chúng ta.

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, chúng con cảm tạ Chúa đã hướng dẫn chúng con tìm về với Ngài là nguồn mạch sự sống và hạnh phúc đích thực. Xin Cho chúng con được tràn đầy ân sủng của Chúa Thánh Thần, để chúng con luôn được bình an, và nhất là luôn biết tin tưởng, phó thác vào Ngài, Đấng là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống. Amen.


 

CON ĐƯỜNG GIÊSU (Lm. GB. Nguyễn Hữu Duy, SVD)

 

Bài trướcChú Giải Tin Mừng Chúa Nhật V Phục Sinh, Năm A (Ga 14,1-12)
Bài tiếp theoĐỨC MARIA – MẪU GƯƠNG VÂNG PHỤC