Bài Ðọc I: Is 2, 1-5
“Thiên Chúa quy tụ các dân tộc trong nước Người, để hưởng bình an đời đời”.
Trích sách Tiên tri Isaia.
Ðiềm Isaia con trai của Amos đã thấy về Giuđa và Giêru-salem. Ðiềm sẽ xảy ra trong những ngày sau hết, là núi của nhà Chúa được xây đắp trên đỉnh các núi, và núi ấy sẽ cao hơn các đồi, và các dân nước sẽ đổ về đó.
Nhiều dân tộc sẽ đến và nói rằng: “Hãy đến, chúng ta hãy lên núi Chúa và lên nhà Thiên Chúa của Giacóp. Người sẽ dạy chúng ta đường lối của Người, và chúng ta sẽ đi theo ý định của Người”; vì luật pháp sẽ ban ra từ Sion, và lời Chúa sẽ phát ra từ Giêrusalem.
Người sẽ xét xử các dân ngoại và khiển trách nhiều dân tộc. Họ sẽ lấy gươm mà rèn nên lưỡi cày, lấy giáo rèn nên lưỡi liềm. Nước này không còn tuốt gươm ra đánh nước kia nữa; người ta cũng sẽ không còn thao luyện để chiến đấu nữa. Hỡi nhà Giacóp, hãy đến, và chúng ta hãy bước đi trong ánh sáng của Chúa.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 121, 1-2. 3-4a. 4b-5. 6-7. 8-9
Ðáp: Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi: “Chúng ta sẽ tiến vào nhà Chúa” (c. 1).
Xướng: 1) Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi: “Chúng ta sẽ tiến vào nhà Chúa”. Hỡi Giêrusalem, chân chúng tôi đang đứng nơi cửa thành rồi. – Ðáp.
2) Giêrusalem được kiến thiết như thành trì, được cấu tạo kiên cố trong toàn thể. Nơi đây các bộ lạc, các bộ lạc của Chúa tiến lên. – Ðáp.
3) Theo luật pháp của Israel, để ngợi khen danh Chúa. Tại đây đã đặt ngai toà thẩm phán, ngai toà của nhà Ðavít. – Ðáp.
4) Hãy nguyện cầu cho Giêrusalem được thanh bình, nguyện cho những kẻ yêu mến ngươi được an ninh. Nguyện cho trong thành luỹ được bình an, và trong các lâu đài của ngươi yên ổn. – Ðáp.
5) Vì anh em và bằng hữu của tôi, tôi nguyện chúc: bình an cho ngươi! Vì nhà Chúa là Thiên Chúa chúng ta, tôi khẩn cầu cho ngươi những điều thiện hảo. – Ðáp.
Bài Ðọc II: Rm 13, 11-14
“Phần rỗi chúng ta gần đến”.
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.
Anh em thân mến, biết rằng thời này là lúc chúng ta phải thức dậy. Vì giờ đây, phần rỗi chúng ta gần đến, hơn lúc chúng ta mới tin đạo. Ðêm sắp tàn, ngày gần đến. Chúng ta hãy từ bỏ những hành vi ám muội và mang khí giới ánh sáng. Chúng ta hãy đi đứng đàng hoàng như giữa ban ngày, không ăn uống say sưa, không chơi bời dâm đãng, không tranh chấp ganh tị. Nhưng hãy mặc lấy Chúa Giêsu Kitô, và chớ lo lắng thoả mãn những dục vọng xác thịt.
Ðó là lời Chúa.
Alleluia: Tv 84, 8
Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin tỏ lòng từ bi Chúa cho chúng con, và ban ơn cứu rỗi cho chúng con. – Alleluia.
Phúc Âm: Mt 24, 37-44
“Hãy tỉnh thức để sẵn sàng”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Trong thời ông Noe xảy ra thế nào, thì lúc Con Người đến cũng như vậy. Cũng như trong những ngày trước đại hồng thuỷ, người ta ăn uống, dựng vợ gả chồng, mãi đến chính ngày ông Noe vào tàu mà người ta cũng không ngờ, thình lình đại hồng thuỷ đến và cuốn đi tất cả, thì khi Con Người đến, cũng sẽ xảy ra như vậy. Khi ấy sẽ có hai người đàn ông đang ở ngoài đồng, một người được tiếp nhận, một người bị bỏ rơi. Và có hai người đàn bà đang xay bột, một người được tiếp nhận, còn người kia bị bỏ rơi. Vậy hãy tỉnh thức, vì không biết giờ nào Chúa các con sẽ đến.
“Nhưng các con phải biết điều này, là nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, hẳn ông ta sẽ canh phòng, không để cho đào ngạch khoét vách nhà mình. Vậy các con cũng phải sẵn sàng, vì lúc các con không ngờ, Con Người sẽ đến”.
Ðó là lời Chúa.
Bài giảng chủ đề:
CHỜ CHÚA ĐẾN (Lm. Gioan Baotixita Nguyễn Hữu Duy, SVD)
Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em sẽ đến”. (Mt 24, 42).
Chờ đợi thường không phải lúc nào cũng dễ chịu và thoải mái; chờ đợi một điều gì đó lớn lao hay một người quan trọng nào đó dễ làm cho người ta cảm thấy nôn nao, sốt ruột, hồi hộp vì không biết điều gì sẽ xảy ra, kết quả sẽ ra sao, có được như ý hay không. Chờ đợi có thể mang đến niềm vui vỡ òa mà cũng có thể dẫn đến thất vọng ê chề. Dù thích hay không, dễ chịu hay khó chịu, mỗi người chúng ta đều phải có những lúc chờ đợi như thế. Đức Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay nói về một cuộc chờ đợi mang tính sống còn, chờ ngày Chúa đến và thái độ cần có khi đợi chờ.
- Sự đợi chờ luôn tiềm ẩn tính bất ngờ
Trong Cựu Ước, lúc ông Nôê đóng tàu thì thiên hạ vẫn ăn uống, cưới vợ lấy chồng. Khi ông và gia đình vào tàu, người ta cũng không hay biết gì cho đến khi nạn hồng thủy ập đến nhấn chìm và cuốn trôi tất cả (x.Mt 24,38-39). Khi mà không ai lường trước thì hồng thủy ập xuống bất ngờ và đột ngột, phá hủy tiêu tan mọi kế hoạch và tính toán của con người. Dù việc làm ăn sinh sống hay dựng vợ gả chồng đều là những hoạt động rất bình thường của đời sống con người nhưng những khi cuộc sống dường như đang êm ả thì những biến cố bất ngờ lại xảy đến.
Đức Giêsu khẳng định: “Ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy” (Mt 24,39). Quả vậy, khi Đức Giêsu nhập thể làm người, đó là thời Người mặc khải cho con người biết về ơn cứu độ thông qua cuộc sống, những lời nói, việc làm, nhất là cái chết và sống lại vì yêu thương nhân loại; nhưng Người sẽ trở lại để hoàn tất chương trình cứu độ đó vào ngày quang lâm lúc mà người lành kẻ dữ, người tin hay không, chờ đợi hay đang ngủ mê, sẽ được phơi bày. Vấn đề là không ai biết chắc lúc nào Đức Giêsu sẽ trở lại. Vì ngày Người trở lại vẫn là một ẩn số, một bất ngờ, nên ai cũng cần chuẩn bị cả. Những ai ý thức rõ rằng mình không thể chờ đợi đến ngày Đức Giêsu trở lại thì lại càng cần chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Càng có sự chuẩn bị, càng ít phải đối diện với những bất ngờ, bởi vì những gì bất ngờ xảy đến đều làm cho người ta mất quyền chủ động và tự quyết định cho một tương lai lâu bền sau cuộc sống vốn không mấy dài của đời người.
Quả vậy, vào ngày Đức Giêsu trở lại, “hai người đàn ông đang làm ruộng, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại; hai người đàn bà đang kéo cối xay, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại” (Mt 24,40-41). Số phận mỗi người sẽ không như nhau, phụ thuộc vào cách sống của từng người; dù đàn ông hay đàn bà, dù đang xay bột hay đang làm ruộng cùng nhau, nhưng kết thúc của mỗi người sẽ rất khác nhau. Sự chia ly vào ngày đó là điều khó tránh khỏi, bởi vì sẽ có người được đem đi, cũng có kẻ sẽ bị bỏ lại.
Được đem đi hay bị bỏ lại, không chỉ phụ thuộc vào lòng thương xót của Chúa, mà còn tùy thuộc ở cách sống của từng người. Nếu người ta cố tình quay lưng lại với Chúa, không tin vào Người hay thậm chí chối từ Người, thì Người cũng không thể mang họ đi cùng. Dù Thiên Chúa là tình yêu, luôn muốn bao dung, tha thứ và cứu độ tất cả mọi người bằng cách mang con người vào chốn an vui và hạnh phúc vững bền với Người, nhưng nếu con người chối từ tình yêu, không muốn đón nhận lòng bao dung, sự tha thứ và ơn cứu độ của Người, thì Người đành phải để họ lại mà thôi.
- Thái độ chờ đợi đúng đắn
Canh thức và sẵn sàng là thái độ chờ đợi đúng đắn của người sống đức tin. Chờ đợi không phải lúc nào cũng dễ dàng và thoải mái, nhất là khi chờ đợi mà không biết chắc người mình đợi chờ sẽ đến lúc nào. Nhưng nếu đợi chờ một điều gì đó quan trọng, một ai đó mà mình tin chắc sẽ mang đến món quà quý giá, mang tính chất quyết định vận mệnh đời mình thì sự đợi chờ nếu có vất vả, khó khăn, bất tiện, người ta cũng sẵn lòng mà vui vẻ chờ đợi hơn. Thật vậy, ông chủ nhà, vì muốn giữ của cải là thứ quý giá mà ông không muốn mất đi nên ông sẵn sàng canh thức, không để kẻ trộm khoét vách lấy đi. Canh thức hay đề phòng kẻ trộm chắc chắn không dễ dàng, bởi người ta không biết lúc nào tên trộm sẽ đột nhập nhà mình, nhưng vì muốn bảo vệ những gì quý giá mình đang có nên người ta chấp nhận khó khăn, vất vả, cực nhọc để đề phòng, hạn chế đến mức tối đa việc bị kẻ trộm bất ngờ đột nhập lấy mất.
Mùa Vọng nhắc nhớ chúng ta về thái độ “canh thức và sẵn sàng” đợi chờ ngày Chúa đến. “Canh thức và sẵn sàng” bằng một đời sống thánh thiện trước mặt Chúa, tin tưởng và phó thác nơi Người. “Canh thức và sẵn sàng” bằng một lối sống ngay lành trước mặt người đời, không làm những việc hổ thẹn với người và với đời, không làm vấy bẩn lương tâm ngay chính để khỏi bất an, lo sợ khi Chúa đến bất ngờ. “Canh thức và sẵn sàng” bằng cách chu toàn bổn phận và trách nhiệm được Chúa trao phó, trong gia đình đối với những người thân yêu, ngoài xã hội đối với bạn bè, hàng xóm láng giềng, trong môi trường làm việc đối với đồng nghiệp và các mối tương quan khác, sống sao để không phải hối tiếc khi quá muộn màng.
Thánh Phaolô trong bài đọc hai trích thư gửi tín hữu Rôma nói về lối sống canh thức và sẵn sàng bằng cách “loại bỏ những việc làm đen tối và cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu” (Rm 13,12). Thật vậy, một trong những cách sống tỉnh thức là đứng về phía sự sáng, dựa vào sức mạnh của Thiên Chúa (x.Ep 6,10-11), “mặc áo giáp là đức tin và đức mến, đội mũ chiến là niềm hy vọng ơn cứu độ” (1Tx 5,8), mà sống cuộc đời công chính (x.Rm 6,13). Thật thế, sống trọn vẹn ba nhân đức tin, mến, hy vọng là biểu hiện rõ ràng của một lối sống tỉnh thức. Một đời sống công chính cũng là thái độ tỉnh thức và sẵn sàng bởi đó là thứ vũ khí của ánh sáng, giúp chiến đấu chống lại những gì đen tối trong lòng con người và trong thế giới này.
Đồng thời, thánh nhân mời gọi “mặc lấy Chúa Kitô” (Rm 13,14), nghĩa là trở nên giống như Người, họa lại đời sống của Người, không chiều theo bản tính tự nhiên mà ăn uống quá độ, chơi bời dâm đãng hay cãi cọ ghen tương (x.Rm 13,13-14). Trái lại, ngài hối thúc chúng ta sống đúng đắn như người đang sống giữa ban ngày, nghĩa là sống những giá trị Tin Mừng ngay từ trong cuộc sống thường ngày để có thể ngẩng đầu và đứng thẳng bất cứ lúc nào Đức Kitô quang lâm (x.Lc 21,28).
Tạm kết
Thái độ chờ đợi Chúa không nên trì hoãn bởi không ai biết ngày mai sẽ ra sao. Nếu chúng ta đang “canh thức và sẵn sàng”, nghĩa là đang sống trong ân nghĩa Chúa, sống theo những giá trị của Tin Mừng yêu thương, thì Chúa có đến bất cứ lúc nào cũng không làm chúng ta bất ngờ. Nếu chúng ta chủ động sống theo lời mời gọi của tiếng lương tâm ngay thẳng, chúng ta đang sống trong tâm trạng an bình và thanh thoát, thì bất cứ lúc nào Chúa đến cũng đều là giây phút hân hoan, vui mừng, chứ không phải âu lo hay sợ hãi. Nếu chúng ta đang nỗ lực đi trong đường lối của Chúa, sống theo đường ngay nẻo chính, thì ngày Chúa đến hẳn sẽ là lúc tâm hồn chúng ta được hưởng trọn vẹn niềm an vui vĩnh cửu. Ngày đó có thể không quá xa xôi mai này, mà nên khởi sự từ trong giây phút hiện tại khi mà mọi người “cùng lên núi Chúa” để “Người dạy ta biết lối của Người” và “để ta bước theo đường Người chỉ dạy” (x.Is 2,3), nhờ đó mà mọi người được hưởng thái bình của Nước Chúa ngay từ trong cuộc sống này “nhờ ánh sáng Chúa soi đường” (x.Is 2,4-5). Amen!
NGÀY “TẾT” CỦA NGƯỜI CÔNG GIÁO (Lm. Giuse Phạm Duy Thạch, SVD)
Hôm nay, ngày đầu năm phụng vụ mới, có thể nói là ngày Tết của người Công Giáo, ngôn sứ I-sai-a dẫn đưa chúng ta về một khung cảnh êm đềm, bình yên, hạnh phúc đích thực. Đó là nơi mà “dân dân lũ lượt đưa nhau tới, nước nước dập dìu kéo nhau đi”. Nghĩa là một nơi sum vầy cho nhiều người, nhiều dân tộc trên trái đất này.
Ở nơi ấy, không còn bóng dáng của chiến tranh, của hận thù ghen ghét, vì lúc bấy giờ “họ sẽ đúc gươm đao thành cuốc thành cày, rèn giáo mác nên liềm nên hái. Dân này nước nọ sẽ không còn vung kiếm đánh nhau nữa, và thiên hạ thôi học nghề chinh chiến”. Tất cả những gì mà trước đây họ dùng để làm hại nhau, thì nay được biến thành những công cụ để làm lợi cho nhau, đem lại hạnh phúc ấm no cho nhau. Đó quả là một viễn ảnh rất đẹp, một khung cảnh bình yên mà biết bao người mơ ước. Nhưng cho đến khi nào thì nhân loại mới được sống trong một vương quốc thái bình thịnh vượng như thế?
Xin thưa rằng: Không ai có thể biết được. Chính Đức Giê-su đã xác nhận tính bí ẩn của ngày quang lâm rằng: “Còn về ngày và giờ đó thì không ai biết được, ngay cả các thiên sứ trên trời hay cả người Con cũng không; chỉ một mình Chúa Cha biết mà thôi” (Mt 24,36). Chỉ có thánh Phao-lô nói có lý nhất: “Đã đến lúc anh em phải thức dậy, vì hiện nay ngày Thiên Chúa cứu độ chúng ta đã gần hơn trước kia, khi chúng ta mới tin đạo. Đêm sắp tàn, ngày gần đến” (Rm 13,11).
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giê-su nhắc lại biến cố lụt Hồng Thủy thời ông No-ê, để nói đến sự bất ngờ của ngày quang lâm của Người. “Thiên hạ vẫn ăn uống, cưới vợ lấy chồng, … Họ không hay biết gì, cho đến khi nạn hồng thủy ập tới nhấn chìm tất cả”. Mùa Vọng mang hai ý nghĩa chính yếu. Thứ nhất, đó là mùa chuẩn bị mừng kỷ niệm ngày Sinh Nhật Đấng Cứu Thế, hay là ngày No-en (hay Noel). Noel là cách nói ngắn gọn của Emmanuel: “Thiên Chúa ở cùng chúng ta”. Ngày lễ Noel là ngày Lễ kỷ niệm biến cố Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người và ở với nhân loại. Thứ hai, đó là mùa chuẩn bị để đón Chúa đến lần thứ hai, để đem chúng ta vào hưởng hạnh phúc muôn đời với Chúa. Ngày ấy chắc chắn sẽ đến, chỉ có điều là chúng ta không biết ngày nào và giờ nào mà thôi.
Chính vì không biết ngày nào, giờ nào “Chúa sẽ thương gọi chúng ta về với Ngài”, nên Chúa Giê-su mới căn dặn rất kỹ càng: “anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em đến, … anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến”.
Có người thắc mắc rằng: Sao Chúa chơi ác vậy? Sao Chúa không thông báo cho người ta biết trước giờ chết có phải hay hơn không? Gọi bất ngờ như vậy thì ai mà chuẩn bị được?
Xin thưa! Cuộc đời con người là một tiến trình sống ơn gọi làm người, một cuộc sống làm con Chúa. Sự sống đời sau sẽ là kết quả của tất cả những gì chúng ta chọn lựa và hành động trong suốt cuộc đời mình, chứ không phải một sự toan tính trong chốc lát, theo kiểu bán mua. Như thế, vấn đề không phải chúng ta sống được bao lâu nhưng là chúng ta sống thế nào.
Mùa Vọng chỉ kéo dài khoảng hơn bốn tuần, thế nhưng việc chúng ta mong chờ Chúa, lại là một việc làm kéo dài suốt cả đời chúng ta. Hành trình cuộc đời chúng ta không có gì khác hơn là một hành trình sống tâm tình mong chờ Chúa Giê-su đến lần thứ hai.
Chúa Giê-su mời gọi tất cả mọi người chúng ta, trong bất cứ thời điểm nào của cuộc sống cũng hãy “canh thức và sẵn sàng”. Đó là hai thái độ rất quan trọng, bởi lẽ nó sẽ quyết định số phận cả đời của chúng ta. Chúng ta có được hưởng hạnh phúc thiên đàng với Chúa hay không là tùy thuộc vào việc chúng ta có canh thức và sẵn sàng hay không. Thế thì, phải canh thức thế nào đây?
Thánh Phao-lô dạy chúng ta rằng: “Hãy loại bỏ những việc làm đen tối, và cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu. Chúng ta hãy ăn ở cho đứng đắn như người đang sống giữa ban ngày: Không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đãng, cũng không cãi cọ, ghen tương, … Hãy mặc lấy Chúa Giê-su Ki-tô, và đừng chiều theo tính xác thịt mà thoả mãn các dục vọng”.
Chuyện kể rằng, tại Thụy sĩ, có một vườn hoa tuyệt đẹp, đủ loại hoa, đủ màu sắc. Nằm giữa vườn là một tòa nhà tráng lệ. Nhìn vườn hoa với cảnh phối trí, cắt tỉa, uốn nắn, … ai cũng phải công nhận đã có một sự chăm sóc kỹ lưỡng, kèm theo một óc thẩm mỹ hiếm có của người chủ vườn. Một du khách đi qua đây, thoáng nhìn ông đã thấy như say mê, ngất ngây. Giữa lúc đó, người làm vườn bước ra.
Du khách hỏi: “Xin lỗi cụ, cụ ở đây được bao lâu rồi?”
- “Khoảng 40 năm rồi”
- “Tôi đoán, có lẽ ông chủ của cụ rất sành về nghề cảnh, ông ấy có ở nhà không?”
- “Ông ta không ở đây, thỉnh thoảng mới ghé qua đây thôi”.
- “Ông có thư từ gì với cụ không?”
- “Không, ông ta bận lắm”.
- “Ông không về cũng không thư từ, thì ai trả lương cho cụ?”
- “Hàng tháng tôi chỉ nhận được ngân phiếu từ ông ta để chi phí mọi sự cho khu vườn này”.
- “Thế tội gì cụ phải chăm sóc kỹ lưỡng thế này, ông chủ có mấy khi đến thưởng ngoạn đâu?”
- “Tôi thì lại không nghĩ thế, mình là một gia nhân được chủ tín nhiệm trao phó việc bảo quản khu vườn này, mình phải tận tụy chứ lúc nào ông về cũng được, ông sẽ hài lòng với công việc của tôi. Hơn nữa, khi làm đẹp khu vườn cho chủ, chính tôi cũng được thưởng ngoạn cảnh đẹp do chính bàn tay tận tâm vun trồng”.
Mỗi người chúng ta không chỉ là một gia nhân, nhưng là một người con được Thiên Chúa giao cho nhiệm vụ chăm sóc linh hồn, thân xác của mình và chăm sóc anh chị em của mình. Ước gì mỗi người luôn nhiệt tâm với công việc ấy để cuộc đời mình và của anh chị em xung quanh chúng ta ngày càng đẹp hơn, tốt hơn. Và khi ấy chính chúng ta được thưởng thức vẻ đẹp của vườn hoa nhân loại trước nhất và quan trọng hơn là được hưởng hạnh phúc với Chúa trên quê trời. Amen.
TỈNH THỨC VÀ SẴN SÀNG (Tu sĩ Phêrô Hán Duy Hạp,SVD)
Khi rao giảng Tin Mừng, ngoài chủ đề ăn năn sám hối để trở về với Thiên Chúa, thì sự tỉnh thức và thái độ sẵn sàng cũng là một chủ đề mà Chúa Giêsu hay nói đến. Và các bài đọc của Chúa Nhật I Mùa Vọng hôm nay cho chúng ta thấy thái độ căn bản mà Chúa Giêsu muốn chúng ta phải có để sống trong Mùa này: đó chính là tỉnh thức và sẵn sàng. Tỉnh thức và sẵn sàng đón Chúa đến với tinh thần mong đợi, sám hối, tin tưởng và khát vọng được Chúa thực sự ngự trong tâm hồn.
Với bài đọc I (Is 2,1-5), ngôn sứ Isaia đã trình bày cho chúng ta thấy hình ảnh của dân Chúa trên đường về núi Nhà Đức Chúa – Đền thờ Giêrusalem, nơi mà vào những ngày sau hết, mọi người sẽ tuôn đến và sẽ được Thiên Chúa phân xử; mọi dân tộc và thiên hạ sẽ đúc gươm đao thành cuốc thành cày, rèn giáo mác nên liềm nên hái. Họ sẽ không còn vung kiếm đánh nhau, sẽ không còn học nghề chinh chiến nữa. Như thế, ngôn sứ đã cho chúng ta thấy một cuộc sống thái bình chân thật mà nhân loại hằng mơ ước. Cuộc sống này chỉ có thể trở nên hiện thực khi Thiên Chúa là Đấng hòa giải và tác tạo hòa bình đem đến.
Để có được cuộc sống như vậy, mỗi Kitô hữu ngay từ đời này phải nhận ra Chúa đã đến và đang ở với mỗi người chúng ta. Chúa Cứu Thế đã đến, và đang đến hằng ngày, nhưng nhiều khi chúng ta chưa nhận ra Người, chưa nhận rõ Người, vì chúng ta đang sống trong mê muội của tội lỗi.
Vậy nên, trong bài đọc II (Rm 13,11-14), thánh Phaolô mời gọi chúng ta hãy sống và chiến đấu như những người lính thực thụ:“Hãy loại bỏ những việc làm đen tối và cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu…hãy mặc lấy Chúa Giêsu Kitô”(13,12-14).
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu, khi nói đến ngày sau hết, ngày quang lâm, đã dùng câu chuyện nạn hồng thủy xảy ra thời ông Nôê trong sách Sáng Thế (6,11-13) để ám chỉ ngày mà Người ngự đến lần thứ hai cũng sẽ như vậy. Ngày đó sẽ đến một cách thình lình và bất ngờ. Vậy nên, Người kêu gọi chúng ta phải luôn tỉnh thức và sẵn sàng để đón chờ ngày đó.
Vào thời ông Nôê, thiên hạ cứ ăn uống, cưới vợ, lấy chồng, không ai sẵn sàng, nên khi nạn hồng thủy đến, chỉ có ông Nôê và gia đình ông được cứu vì đã luôn sẵn sàng và tỉnh thức đợi chờ Chúa đến. Đó chính là gương, là bài học thiết thực cho mỗi người chúng ta, nhất là trong thời đại chúng ta đang sống hôm nay. Ngày nay, khoa học tiến bộ, xã hội phát triển, đã đưa con người lên một tầm cao mới, một cuộc sống đầy đủ và thậm chí dư thừa, một cuộc sống xa hoa và hưởng thụ. Nếu hôm nay hay ngày mai Chúa đến gõ cửa đời ta, không biết có được bao nhiêu người đã sẵn sàng, tỉnh thức? Còn chúng ta đây, chúng ta đã tỉnh thức và sẵn sàng chưa?
Bài Tin Mừng hôm nay, ngoài tính cách đột ngột, đầy bất ngờ của ngày quang lâm, Chúa Giêsu còn cho chúng ta biết, ngày đó, Thiên Chúa sẽ phân định một cách rõ ràng giữa người lành và kẻ dữ. Cho dù hai người ở cùng nhau, làm công việc như nhau, như hình ảnh của “hai người đàn ông đang làm ruộng”, hay “hai người đàn bà đang kéo cối xay”, thì một người sẽ được đem đi còn kẻ kia bị bỏ lại.
Người được đem đi, đương nhiên sẽ được hưởng hạnh phúc thiên đàng với Chúa, còn kẻ bị bỏ lại sẽ phải chịu phạt đời đời nơi hỏa ngục. Số phận ngày sau của chúng ta “được đem đi” hay “bị bỏ lại” là tùy thuộc vào cách sống, thái độ sống của chúng ta bây giờ, tùy thuộc vào việc chúng ta có tỉnh thức và sẵn sàng hay không!
Sống tỉnh thức và sẵn sàng là sống trong niềm trông cậy, phó thác vào Chúa. Sống tỉnh thức và sẵn sàng không có nghĩa là cứ ngồi không chờ Chúa đến, nhưng là khao khát chờ Chúa đến với thái độ tích cực dấn thân phục vụ Chúa và tha nhân. Hay nói cách khác, sống tỉnh thức và sẵn sàng là chu toàn một cách trọn hảo bậc sống của mình mỗi ngày.
Ngày đầu của Mùa Vọng, mùa của trông đợi, của hy vọng, xin cho mỗi người chúng ta ý thức được đây là thời gian quý báu Chúa mời gọi chúng ta mở rộng tâm hồn, tỉnh thức và cầu nguyện để Chúa thực sự ngự đến trong tâm hồn chúng ta. Và xin Chúa cho chúng ta là những người “được đem đi” chứ không là những người “bị bỏ lại”.










