LỜI SỐNG (Thứ Hai, Tuần 5 MC – Ga 8,1-11

0
97

Tin mừng: Ga 8,1-11

2 Vừa tảng sáng, Người trở lại Đền Thờ. Toàn dân đến với Người. Người ngồi xuống giảng dạy họ.

3 Lúc đó, các kinh sư và người Pha-ri-sêu dẫn đến trước mặt Đức Giê-su một phụ nữ bị bắt gặp đang ngoại tình. Họ để chị ta đứng ở giữa, 4 rồi nói với Người: “Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang ngoại tình.

5 Trong sách Luật, ông Mô-sê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?”

6 Họ nói thế nhằm thử Người, để có bằng cớ tố cáo Người. Nhưng Đức Giê-su cúi xuống lấy ngón tay viết trên đất.

7 Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người ngẩng lên và bảo họ: “Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi.”

8 Rồi Người lại cúi xuống viết trên đất.

9 Nghe vậy, họ bỏ đi hết, kẻ trước người sau, bắt đầu từ những người lớn tuổi. Chỉ còn lại một mình Đức Giê-su, và người phụ nữ thì đứng ở giữa.

10 Người ngẩng lên và nói: “Này chị, họ đâu cả rồi? Không ai lên án chị sao?”

11 Người đàn bà đáp: “Thưa ông, không có ai cả.” Đức Giê-su nói: “Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu! Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!”


 

SUY NIỆM

VỤ ÁN BẤT THƯỜNG (Tu sĩ Giuse Tạ Quang Duy, SVD)

Trình thuật Tin Mừng hôm nay diễn tả một phiên tòa trong một vụ án bất thường. Các Kinh sư và người Pharisêu dẫn đến trước mặt Chúa Giêsu một người phụ nữ bị bắt quả tang đang ngoại tình để cho Người phân xử, biến Người thành thẩm phán “bất đắc dĩ”.

Nghe qua, ta thấy dường như họ tôn trọng Chúa Giêsu. Nhưng xét lại, họ đang giăng một cái bẫy thật tinh vi. Dưới phương diện luật, họ tìm cách đẩy Chúa Giêsu vào thế “kẹt chân tường”: nếu Người đồng ý “ném đá” như luật dạy, thì Người sẽ tự mâu thuẫn với lời dạy về yêu thương và tha thứ; còn nếu Người nói “không ném đá”, họ sẽ kết án tử Người vì chống lại luật Môsê. Thế nhưng, “người tính không bằng trời tính”, trong bầu không khí ngột ngạt của khoảng không giữa trời, trong thinh lặng, thay vì lời tuyên án, Chúa Giêsu đã đưa ra một câu trả lời khiến cho tất cả đều rơi vào thế “việt vị”: “Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi.” Kết quả thật bất ngờ, vụ án bị đảo ngược: kẻ tố cáo lại trở thành “bị cáo”, tất cả phải lặng lẽ rút lui trong chưng hửng, còn người phụ nữ được cứu sống. Cuối cùng, lời tuyên bố của Chúa thật đẹp, đong đầy sự bao dung và tha thứ: “Tôi không lên án chị đâu! Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!”. Lời tuyên trắng án này đã xóa tan tấm màn tăm tối của những kỳ lạ và ẩn khuất của vụ án bất thường.

Trong suốt hành trình làm người và làm con Chúa, khi đứng trước những khó khăn thử thách, tôi cũng có những lúc hoang mang và sợ hãi, rằng mình không đủ tốt, không đủ kiên vững, không đủ xứng đáng với tình yêu thương của Chúa. Tôi sợ hãi rằng mình sẽ lại phạm sai lầm, mình sẽ lại làm Người thất vọng dẫu Người luôn muốn tôi tin tưởng vào tình yêu và sự tha thứ của Người.

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp con thêm can đảm để hoán cải khi lỗi lầm, và thêm niềm tín thác nơi lòng thương xót của Ngài. Amen.

Bài trướcLỜI SỐNG (Chúa Nhật Tuần 5 MC – A)
Bài tiếp theoThỉnh Viện Ngôi Lời – Bác ái Mùa Chay 2026