Lời Chúa + Bài giảng Chúa Nhật 6 Phục Sinh – Năm C

0
469

Bài Ðọc I: Cv 15, 1-2. 22-29

“Thánh Thần và chúng tôi xét rằng không nên đặt thêm gánh nặng nào khác ngoài mấy điều cần kíp”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, có mấy người từ Giuđêa đến dạy bảo các anh em rằng: “Nếu anh em không chịu cắt bì theo luật Môsê, thì không được cứu độ”. Do đó, Phaolô và Barnaba đã tranh luận gắt gao với họ. Bấy giờ người ta quyết định là Phaolô, Barnaba và một ít người khác thuộc phe họ, lên Giêrusalem gặp các Tông đồ và niên trưởng, để xin giải quyết vấn đề này.

Bấy giờ các Tông đồ, kỳ lão, cùng toàn thể Hội thánh chấp thuận chọn ít người trong các ngài, và sai đi Antiôkia với Phaolô và Barnaba: đó là Giuđa, gọi là Barsaba, và Sila, những vị có uy thế giữa anh em. Các ngài nhờ tay hai ông chuyển bức thơ viết như sau:

“Anh em Tông đồ và kỳ lão chúng tôi kính chào các anh em thuộc dân ngoại ở Antiôkia, Syria và Cilicia. Chúng tôi nghe tin rằng có mấy người trong chúng tôi đã đến nói những lời gây hoang mang và làm cho tâm hồn anh em xao xuyến, chúng tôi không uỷ quyền cho họ, vì thế chúng tôi họp lại, đồng ý chọn một ít người và sai đến anh em làm một với Barnaba và Phaolô, những anh em yêu quý của chúng tôi, tức là những người đã liều mạng sống mình vì danh Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Vậy chúng tôi đã sai Giuđa và Sila đến nói miệng với anh em cũng chính những lời này: Thánh Thần và chúng tôi xét rằng không nên đặt thêm cho anh em gánh nặng nào khác ngoài mấy điều cần kíp này là anh em hãy kiêng đồ cúng thần, huyết, thịt thú chết ngạt và gian dâm; giữ mình khỏi các điều đó là anh em làm phải. Chúc anh em vạn an”.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 66, 2-3. 5-6 và 8

Ðáp: Chư dân, hãy ca tụng Ngài, thân lạy Chúa, hết thảy chư dân hãy ca tụng Ngài (c. 4).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: 1) Xin Thiên Chúa xót thương và chúc phúc lành cho chúng con, xin chiếu giãi trên chúng con ánh sáng tôn nhan Chúa, để trên địa cầu người ta nhìn biết đường lối của Ngài, cho chư dân thiên hạ được biết rõ ơn Ngài cứu độ. – Ðáp.

2) Các dân tộc hãy vui mừng hoan hỉ, vì Ngài công bình cai trị chư dân, và Ngài cai quản các nước địa cầu. – Ðáp.

3) Chư dân, hãy ca tụng Ngài, thân lạy Chúa, hết thảy chư dân hãy ca tụng Ngài! Xin Thiên Chúa chúc phúc lành cho chúng con, và cho khắp cùng bờ cõi trái đất kính sợ Ngài. – Ðáp.

Bài Ðọc II: Kh 21, 10-14. 22-23

“Người chỉ cho tôi thấy thành thánh do Thiên Chúa từ trời gởi xuống”.

Trích sách Khải Huyền của Thánh Gioan.

Thiên Thần đem tôi lên một núi cao chót vót khi tôi ngất trí, và chỉ cho tôi thấy thành thánh Giêrusalem từ trời nơi Thiên Chúa mà xuống, chói lọi vinh quang Thiên Chúa. Ánh sáng của nó toả ra như đá quý, giống như ngọc thạch, óng ánh tựa pha lê. Thành có tường lũy cao lớn, trổ mười hai cổng, trên các cổng có mười hai thiên thần, và có khắc tên mười hai chi họ con cái Israel. Phía đông có ba cổng, phía bắc có ba cổng, Phía nam có ba cổng, và phía tây có ba cổng. Tường thành xây trên mười hai móng có khắc tên mười hai tông đồ của Con Chiên. Còn đền thờ, tôi không thấy có trong thành, vì Thiên Chúa toàn năng và Con Chiên là đền thờ của thành. Thành không cần mặt trời, mặt trăng chiếu soi: vì đã có vinh quang Thiên Chúa chiếu sáng nó, và đèn của nó chính là Con Chiên.

Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Ga 14, 23

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Nếu ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy”. – Alleluia.

Phúc Âm: Ga 14, 23-29

“Thánh Thần sẽ nhắc nhở cho các con tất cả những gì Thầy đã nói với các con”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Ai yêu mến Thầy, sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy. Kẻ không yêu mến Thầy, thì không giữ lời Thầy. Lời các con nghe, không phải là của Thầy, nhưng là của Cha, Ðấng đã sai Thầy. Thầy đã nói với các con những điều này khi còn ở với các con. Nhưng Ðấng Phù Trợ là Thánh Thần, mà Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, chính Người sẽ dạy các con mọi điều, và sẽ nhắc nhở cho các con tất cả những gì Thầy đã nói với các con. Thầy để lại bình an cho các con, Thầy ban bình an của Thầy cho các con. Thầy ban cho các con không như thế gian ban tặng. Lòng các con đừng xao xuyến và đừng sợ hãi. Các con đã nghe Thầy nói với các con rằng: Thầy đi, rồi Thầy trở lại với các con. Nếu các con yêu mến Thầy, thì các con hãy vui mừng vì Thầy về với Cha, bởi lẽ Cha trọng hơn Thầy. Giờ đây Thầy nói với các con trước khi việc xảy ra, để khi việc xảy ra, thì các con tin”.

Ðó là lời Chúa.

Ghi Chú: Khi cử hành Lễ Thăng Thiên vào Chúa Nhật tới, thì trong Lễ Chúa Nhật VI Phục Sinh hôm nay có thể đọc Bài đọc II và Bài Tin Mừng của Chúa Nhật VII Phục Sinh.

Bài giảng chủ đề:

THẦY BAN CHO ANH EM BÌNH AN CỦA THẦY

Tu sĩ Gioan Baotixita Phan Lĩnh, SVD

Chúa nhật thứ VI mùa Phục Sinh, phụng vụ Giáo Hội mời gọi người Kitô hữu chuẩn bị tâm hồn cho hai biến cố lớn: Chúa Giêsu lên trời và đón mừng Chúa Thánh Thần hiện xuống. Diễn từ giã biệt của Đức Giêsu được dành cho các môn đệ trước khi Người về trời.

Bối cảnh của bài Tin Mừng hôm nay khởi đi từ câu hỏi của của môn đệ Giuđa, “Thưa Thầy, tại sao Thầy phải tỏ mình ra cho chúng con, mà không tỏ mình ra cho thế gian?” (Ga 14,22). Trả lời cho thắc mắc này, Đức Giêsu một lần nữa nhắc lại cho các môn đệ về sứ vụ của Ngài. Sứ vụ cứu độ nhân loại của Đức Giêsu cũng đồng thời là sự mạc khải về Chúa Cha và ơn thánh hoá của Chúa Thánh Thần, Đấng Bảo Trợ sẽ đến để đồng hành với các môn đệ, cũng là đồng hành với Hội Thánh.

Sự hiểu biết và tình yêu mến là những nhu cầu không thể thiếu trong đời sống con người. Hành trình của cuộc đời người Kitô hữu là hành trình tìm kiếm Thiên Chúa và khám phá tình yêu của Người dành cho mình. Ấy thế mà thời nào cũng vậy, mầu nhiệm Thiên Chúa và kế hoạch của Người lại là điều vượt sức hiểu biết của nhân thế. Các môn đệ được sống và bước theo Đức Giêsu nhiều năm tháng, nhưng những lời giảng dạy của Đức Giêsu nhiều khi vẫn là điều khó hiểu đối với các ông. Hiểu được điều đó, Đức Giêsu một lần nữa giảng giải cho các ông về mối tương quan của Người với Chúa Cha. Người luôn yêu mến và vâng lời Chúa Cha nên đã hạ mình đến cứu độ trần thế.

Chúng ta để ý trong khi giảng giải cho các môn đệ, Đức Giêsu nhấn mạnh đến lòng yêu mến: “Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy”. Lòng yêu mến là mối dây gắn chặt ta với Thiên Chúa. Nhờ yêu mến, con cái Thiên Chúa có thể vượt qua những nghi ngại do trí hiểu thấp kém; lòng yêu mến cũng giúp sức cho chúng ta bước đi trong đường lối của Chúa. Lòng yêu mến là điều Thiên Chúa muốn nơi con người, và cũng nhờ lòng yêu mến, con người quyết tâm giữ lòng trung tín với Thiên Chúa. Nhờ lòng yêu mến Thiên Chúa, người Kitô hữu sống với tấm lòng rộng mở, biết chạnh lòng thương xót, biết chia sẻ và sẵn sàng phục vụ anh chị em, phục vụ cộng đoàn của mình. Trái lại, nếu không có lòng yêu mến, chúng ta dễ trở thành người sống vô tâm với anh chị em, dễ cáu gắt, nóng nảy, chai đá đối với các bổn phận đạo đức; không có lòng yêu mến tha nhân, chúng ta dễ sống với trái tim khép chặt, chỉ biết chăm lo cho bản thân mà thôi.

Chúng ta biết rằng, những lời của Đức Giêsu nói hôm nay nằm trong phần diễn từ giã biệt của Đức Giêsu đối với các môn đệ. Người nói lời giã biệt trước khi bước vào cuộc khổ nạn ở Giêrusalem. Bối cảnh này giúp chúng ta hiểu được tâm tình của Thầy Giêsu trước khi Người đi xa. Đức Giêsu biết rằng, khi Người ra đi, các môn đệ sẽ lo lắng và bị bách hại. Chính vì thế, Người đã động viên các ông rằng: “Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy.”

Đức Giêsu biết sự yếu đuối của các môn đệ, Người cho biết, Thiên Chúa Cha sẽ sai Đấng Bảo Trợ đến. Thánh Thần giúp mạc khải sự thật về Thiên Chúa Ba Ngôi và về con người. Thánh Thần đồng thời cũng mạc khải cho chúng ta biết đâu là những tương quan đích thực phải có với Thiên Chúa và với tha nhân. Thánh Thần sẽ cho các môn đệ nhận biết được Thiên Chúa là ai. Người Kitô hữu chúng ta cũng được mời gọi hãy biết đón nhận và cầu xin ơn thiêng Chúa Thánh Linh. Nhờ Thần Khí soi dẫn, người Kitô hữu có thể can đảm sống đức tin và can đảm sống giới răn mến Chúa yêu người.

Trong thư gửi tín hữu Rôma, thánh Phaolô nhắc nhở các Kitô hữu: “Phàm ai được Thần Khí Thiên Chúa hướng dẫn, đều là con cái Thiên Chúa. Phần anh em, anh em đã không lãnh nhận Thần Khí khiến anh em trở thành nô lệ và phải sợ sệt như xưa, nhưng là Thần Khí làm cho anh em nên nghĩa tử, nhờ đó, chúng ta được kêu lên: Ápba! Cha ơi!” (Rm 8, 14-15). Lời nhắn nhủ này của thánh tông đồ giúp chúng ta xác tín vào ân sủng Chúa trong hành trình của mình. Nhờ sức mạnh của Thánh Thần, chúng ta được trở nên con cái Thiên Chúa, được trở nên nghĩa tử của Người. Trong Thần Khí, chúng ta trở nên rất gần gũi với Thiên Chúa, không còn xa lạ đối với Người. Chúng ta cũng không đơn độc trong hành trình tìm kiếm Thiên Chúa, vì đã có Thần Khí luôn đồng hành và thánh hoá hành trình cuộc sống và sứ vụ của người Kitô hữu chúng ta.

Nhờ ân sủng Chúa Thánh Linh, chúng ta hiểu được phần nào tình yêu cao cả của Thiên Chúa đối với nhân thế. Nhờ cuộc phục sinh của Đức Kitô, giờ đây Thiên Chúa không còn ở xa chúng ta; Người không còn ẩn khuất nhưng luôn hiện diện trong mầu nhiệm hiến tế, vì Người là Thiên Chúa luôn ở cùng chúng ta. Thiên Chúa gần gũi đến mức biến chúng ta thành chi thể của Người, là đền thờ của Thiên Chúa. Có người cho rằng muốn nhận ra Người, chẳng cần đi đâu xa, mà hãy đi sâu vào trong sâu thẳm nhất của lòng mình, nơi Thiên Chúa Ba Ngôi hằng ngự trị. Chúng ta yêu mến Thiên Chúa và vì thế, chúng ta cũng yêu mến tha nhân.

Quả thật, thay vì để chúng ta đi tìm, Đức Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa lại chủ động đến với chúng ta; Người hằng tìm kiếm chúng ta, và Thánh Thần của Người vẫn luôn đồng hành với chúng ta trong cuộc hành trình trần thế.

Bài đọc I trích từ sách Công Vụ Tông Đồ minh chứng cho ta về hoạt động của Chúa Thánh Linh. Ơn đặc tuyển của Thiên Chúa được dành cho dân Israel; đó là niềm tự hào của họ trước mặt các dân tộc khác qua bao nhiêu ngàn năm cho tới thời của Đức Giêsu. Nhờ ngọn lửa của Chúa Thánh Linh, chúng ta hiểu được rằng, ơn cứu độ là dành cho tất cả mọi dân. Khi được đón nghe lời Chúa dạy, các dân tộc khác cũng được đón nhận sức sống của Chúa Thánh Thần. Vì tình yêu cứu độ của Thiên Chúa, giờ đây muôn dân cũng được biến đổi, được gia nhập vào cộng đoàn dân thánh; họ cũng trở thành con cái Thiên Chúa, chứ không còn là dân ngoại, không còn ô uế thù địch nữa. Cuối cùng, sống với Thần Khí, sống với một trái tim rộng mở chính là bình an của Thiên Chúa, bình an được Đức Kitô ban tặng khi Người bước vào cuộc khổ nạn. Ơn bình an trong Thánh Linh là niềm khao khát và là sức mạnh giúp chúng ta vững tâm với niềm hy vọng sự sống vĩnh cửu trong Nước Trời mai sau.

Nhiều lúc trong cuộc sống, chúng ta không đánh giá cao sự hiện diện của Chúa. Vì yếu đuối và lòng trí tối tăm, chúng ta không muốn thực thi đức ái đối với tha nhân. Và như vậy, thật khó để chúng ta cảm nhận được bình an của Chúa. Xin ngọn lửa Phục Sinh của Con Chúa tiếp tục soi chiếu mạnh mẽ trong cõi lòng chúng ta; xin Thần Khí Chúa đốt cháy niềm khao khát ơn cứu độ nơi chúng ta, để nhờ đó, chúng con được đón nhận ơn bình an đích thực của Chúa.

 

Bài trướcBà Cố Anna Nguyễn Thị Tín, Thân mẫu của Lm. Tôma Aquinô Nguyễn Văn Bắc, SVD
Bài tiếp theoPhục Sinh – Tuần VI – Năm C

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

The reCAPTCHA verification period has expired. Please reload the page.