AI TỰ HÀO… (29/6, Thánh Phêrô và Phaolô Tông đồ)

0
248

LỄ THÁNH PHÊRÔ VÀ PHAOLÔ

Cv 12,1-11; 2Tm 4,6-8.16b.17-18; Mt 16, 13-19

Lm. Phêrô Nguyễn Trọng Hiếu, SVD

AI TỰ HÀO THÌ HÃY TỰ HÀO TRONG CHÚA

Có câu chuyện kể về một vị Vua kia có một viên ngọc rất đẹp và rất quý. Vua rất thích và lấy làm tự hào về vẻ lộng lẫy của viên ngọc quý ấy. Một ngày kia, đang lúc người hầu lau chùi, đánh bóng đã vô tình đánh rơi, và viên ngọc bị xước một vết thật sâu. Nhà Vua rất tiếc vì viên ngọc quí đã mang tì vết. Vua cho mời tất cả các nghệ nhân tài ba trong xứ sở đến và hỏi xem có thể làm cách nào để phục hồi lại nét đẹp hoàn hảo của viên ngọc quí. Các nhà chuyên môn xem xét viên ngọc và thưa rằng dù bây giờ các ông có chà bóng thật kỹ thì cũng không thể nào xóa được vết xước trên viên ngọc quý. Thất vọng, nhà vua liền bỏ viên ngọc vào kho, niêm phong cẩn thận, và nhiều năm trôi qua, viên ngọc dần trở nên lãng quên, vô dụng.

Thế rồi một ngày kia, có một người thợ chạm trổ nổi tiếng đến vùng thủ đô. Nhà vua nghe tin, liền chợt nhớ đến viên ngọc quí và cho mời người thợ đến để xem xét tìm cách phục hồi viên ngọc quý. Sau khi xem xét viên ngọc một cách cẩn thận, người thợ thưa: “Tâu nhà vua, hạ thần có thể phục hồi vẻ đẹp của viên ngọc, và thậm chí có thể làm cho nó đẹp hơn xưa khi nó chưa bị xước.”

Các nghệ nhân khác nghe vậy thì cười chế nhạo người thợ chạm trổ. Chúng ta có thể đoán được người thợ đã làm cách nào không? Với tất cả tài năng của mình, người thợ bắt đầu chạm trổ một bông hoa hồng thật đẹp trên mặt viên ngọc quý, và cái vết xước kia nay được chạm trổ công phu thành cành và lá của hoa hồng.

Nhà vua và các nghệ nhân khác thấy vậy rất vui mừng và thán phục người thợ tài ba. Cành hoa hồng được chạm trổ trên mặt viên ngọc quý không phải là một sự che đậy tài tình, nhưng thật sự là một sự biến đổi. Nét nứt nẻ, sự khiếm khuyết của viên ngọc nay đã được biến thành đường nét nghệ thuật, tăng thêm giá trị của viên ngọc quí. (St)

Thưa anh chị em, Chúa Giêsu đã chọn mười hai môn đệ, huấn luyện các ông và sai các ông đi rao giảng Tin Mừng. Tựa như người thợ tài ba đã làm biến đổi tì vết của viên ngọc quí, Thiên Chúa đã kêu gọi môn đệ, để các ngài, dù yếu đuối, khiếm khuyết, tội lỗi, cũng được Thiên Chúa biến đổi một cách tuyệt vời và trở nên khí cụ rao giảng Tin Mừng cho muôn dân.

Hai Thánh Phêrô và Phaolô mà chúng ta long trọng mừng kính hôm nay cũng vậy: Thánh Phêrô, như bao ngư phủ khác, là người cũng có không ít những khiếm khuyết, bất toàn: ít học, tính khí nóng nảy, kiên vững trước biển cả nhưng lại nhát đảm trước cường quyền, trước đe dọa của thế gian, đến nỗi đã từng chối bỏ Thầy Giêsu đến ba lần.

Thánh Phêrô đã được Chúa Giêsu gọt rửa, chỉnh sửa khi ngài trải qua những thất bại và kinh nghiệm đau thương trong cuộc đời: Thất bại của một đêm mệt nhọc đánh cá mà không được gì. Kinh nghiệm đớn đau của sự hèn nhát khi chối Thầy trước mặt người tớ nữ tầm thường, dù trước đó Phêrô đã mạnh mẽ thề: “Dù mọi người có bỏ Thầy, con quyết liều mạng vì Thầy”.

Qua những thất bại đó, ngài mới biết rõ con người thực của mình là yếu hèn. Khả năng của mình là bé nhỏ. Sự trung tín của mình là mong manh, và đức tin của mình là bọt bèo.

Còn thánh Phaolô, cũng tương tự, một con người sống trong niềm tự hào vào dòng dõi quí phái của mình; tự tin vào khả năng, trình độ và đạo đức của mình. Nhưng trên đường đi Đamas, khi bị ngã từ trên lưng ngựa xuống đất, thì niềm tự hào kia cũng tan biến. Bị té ngựa, Phaolô mới hiểu rằng, sức riêng của mình, cùng với những phương tiện trần gian, chẳng đưa mình đi tới đâu. Bị mù mắt, Phaolô mới hiểu rằng, không có ánh sáng của Chúa, chẳng có ai nhận ra chân lý.

Cả hai thánh Phêrô và Phaolô đã nhận ra rằng: chỉ có một con đường duy nhất là hạ mình xuống thật sâu thẳm thì mới có thể nhận ra sự yếu hèn và hư vô của mình. Chỉ có sự trợ lực của Chúa thì đời mình mới có ý nghĩa. Không có Chúa, nổ lực con người không thể làm gì được.

Hai thánh Phêrô và Phaolô mà chúng ta mừng lễ hôm nay có thể ví như những viên ngọc đã bị xước, bị khuyết điểm. Nếu không có Thiên Chúa đỡ nâng thì mãi mãi là hư vô, là “không trước mặt Chúa”. Thiên Chúa đã biến đổi hai thánh Phêrô và Phaolô. Ngài cũng đã biến đổi Gioan, Giacôbê, Tôma, Matthêu… và cả chúng ta nữa, Thiên Chúa đã biến đổi chúng ta từ tội nhân trở thành con cái Chúa và qua các Bí Tích, Chúa đã trang điểm ta nên như báu vật của Ngài, như viên ngọc vô dụng đã được chạm trổ để trở nên vô giá, khi mời gọi chúng ta trong ơn gọi thánh hiến và cho chúng ta được cộng tác cách tích cực vào việc rao giảng Tin Mừng của Ngài.

Vì tình yêu mà Thiên Chúa đã biến đổi những khiếm khuyết của chúng ta thành những nhân đức; biến những điều bất hạnh thành những hồng ân; Ngài có thể biến con người yếu hèn, nhu nhược của chúng ta thành khí cụ đắc lực trong chương trình của Ngài.

Đức Thánh Cha Phanxicô đã chia sẻ trong buổi đọc Kinh Truyền Tin trưa Chúa Nhật 02-7-2017 rằng “Người ta có thể cảm nhận rằng, đối với người môn đệ, Đức Giêsu thực sự là trung tâm, là tất cả của cuộc sống. Không quan trọng nếu có lúc nào đó, như mọi người trần gian, họ có các hạn hẹp và cả các lỗi lầm nữa, miễn là họ khiêm tốn thừa nhận chúng; và trung thành với tình yêu của ngài…”.

Suy niệm về cuộc đời của hai thánh Tông Tồ Phêrô và Phaolô và cảm nghiệm ơn gọi của riêng cá nhân mỗi người, chúng ta có thể nói: Chúa Giêsu không tìm kiếm những con người phi thường, Ngài tìm những người tầm thường để có thể làm việc một cách phi thường.

Sứ điệp của việc chọn gọi ở chỗ Chúa Giêsu nhìn mỗi người, không phải chỉ để thấy họ thế nào trong quá khứ và hiện tại, nhưng để thấy Ngài có thể khiến họ trở nên như thế nào. Không ai trong chúng ta được nghĩ rằng mình không có gì để dâng cho Chúa. Điều Chúa cần nơi chúng ta là một tình yêu trọn vẹn, một tấm lòng thủy chung, như hai thánh Tông Đồ đã nêu gương cho chúng ta.

Chúng ta cùng hiệp ý dâng lời Cảm tạ Thiên Chúa, và cầu xin Chúa cho cuộc đời chúng ta luôn được uốn nắm theo mẫu gương của Đức Kitô, để cuộc đời theo Chúa của chúng ta trở nên lời cảm tạ, tôn vinh Thiên Chúa, và chứng nhân cho tình yêu của Đấng đã mời gọi chúng ta và yêu thương chúng ta đến cùng. Amen.