Lời Chúa + Bài giảng Chúa Nhật 4 Mùa Chay – Năm C

0
70

Bài Ðọc I: Gs 5, 9a. 10-12

“Dân Chúa tiến vào đất Chúa hứa và mừng Lễ Vượt Qua”.

Trích sách Giosuê.

Trong những ngày ấy, Chúa phán cùng Giosuê rằng: “Hôm nay, Ta đã cất sự dơ nhớp của Ai-cập khỏi các ngươi!” Con cái Israel tạm trú tại Galgali và mừng Lễ Vượt Qua vào ban chiều ngày mười bốn trong tháng, trên cánh đồng Giêricô. Ngày hôm sau Lễ Vượt Qua, họ ăn các thức ăn địa phương, bánh không men và lúa mạch gặt năm ấy. Từ khi họ ăn các thức ăn địa phương, thì không có manna nữa. Và con cái Israel không còn ăn manna nữa, nhưng họ ăn thổ sản năm đó của xứ Canaan.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 33, 2-3. 4-5. 6-7

Ðáp: Các bạn hãy nếm thử và hãy nhìn coi, cho biết Chúa thiện hảo nhường bao (c. 9a).

Xướng: 1) Tôi chúc tụng Chúa trong mọi lúc, miệng tôi hằng liên lỉ ngợi khen Người. Trong Chúa linh hồn tôi hãnh diện, bạn nghèo hãy nghe và hãy mừng vui. – Ðáp.

2) Các bạn hãy cùng tôi ca ngợi Chúa, cùng nhau ta hãy tán tạ danh Người. Tôi cầu khẩn Chúa, Chúa đã nhậm lời, và Người đã cứu tôi khỏi mọi điều lo sợ. – Ðáp.

3) Hãy nhìn về Chúa để các bạn vui tươi, và các bạn khỏi hổ ngươi bẽ mặt. Kìa người đau khổ cầu cứu và Chúa đã nghe, và Người đã cứu họ khỏi mọi điều tai nạn. – Ðáp.

Bài Ðọc II: 2 Cr 5, 17-21

“Thiên Chúa đã nhờ Ðức Kitô giao hoà chúng ta với mình”.

Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, nếu ai ở trong Ðức Kitô, thì người đó sẽ là một thụ tạo mới, những gì là cũ đã qua đi: này đây tất cả mọi sự đã trở thành mới. Vì mọi sự bởi Thiên Chúa, Ðấng đã nhờ Ðức Kitô giao hoà chúng ta với mình, và trao phó cho chúng tôi chức vụ giao hoà. Thật vậy, Thiên Chúa là Ðấng giao hoà thế gian với chính mình Người trong Ðức Kitô, nên không kể chi đến tội lỗi của loài người, và đặt lên môi miệng chúng tôi lời giao hoà. Nên chúng tôi là sứ giả thay mặt Ðức Kitô, như chính Chúa dùng chúng tôi mà khuyên bảo. Vì Ðức Kitô, chúng tôi van nài anh em hãy giao hoà với Thiên Chúa. Ðấng không hề biết tội, thì Thiên Chúa làm nên thân tội vì chúng ta, để trong Ngài, chúng ta trở nên sự công chính của Thiên Chúa.

Ðó là lời Chúa.

Câu Xướng Trước Phúc Âm: Lc 15, 18

Tôi muốn ra đi trở về với cha tôi và thưa người rằng: Thưa cha, con đã lỗi phạm đến trời và đến cha.

Phúc Âm: Lc 15, 1-3. 11-32

“Em con đã chết nay sống lại”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, những người thu thuế và những kẻ tội lỗi đến gần Chúa Giêsu để nghe Người giảng; thấy vậy, những người biệt phái và luật sĩ lẩm bẩm rằng: “Ông này đón tiếp những kẻ tội lỗi và cùng ngồi ăn uống với chúng”. Bấy giờ Người phán bảo họ dụ ngôn này: “Người kia có hai con trai. Ðứa em thưa với cha rằng: “Thưa cha, xin cha cho con phần gia tài thuộc về con”. Người cha liền chia gia tài cho các con. Ít ngày sau, người em thu nhặt tất cả của mình, trẩy đi miền xa và ở đó ăn chơi xa xỉ phung phí hết tiền của. Khi nó tiêu hết tiền của thì vừa gặp nạn đói lớn trong miền đó, và nó bắt đầu cảm thấy túng thiếu. Nó vào giúp việc cho một người trong miền, người này sai nó ra đồng chăn heo. Nó muốn ăn những đồ cặn bã heo ăn cho đầy bụng, nhưng cũng không ai cho. Bấy giờ nó hồi tâm lại và tự nhủ: “Biết bao người làm công ở nhà cha tôi được ăn uống dư dật, còn tôi, tôi ở đây phải chết đói. Tôi muốn ra đi trở về với cha tôi và thưa người rằng: “Thưa cha, con đã lỗi phạm đến trời và đến cha, con không đáng được gọi là con cha nữa, xin cha đối xử với con như một người làm công của cha”. Vậy nó ra đi và trở về với cha nó. Khi nó còn ở đàng xa, cha nó chợt trông thấy, liền động lòng thương; ông chạy ra ôm choàng lấy cổ nó và hôn nó hồi lâu… Người con trai lúc đó thưa rằng: “Thưa cha, con đã lỗi phạm đến trời và đến cha, con không đáng được gọi là con cha nữa”. Nhưng người cha bảo đầy tớ: “Mau mang áo đẹp nhất ra đây và mặc cho cậu, hãy đeo nhẫn vào ngón tay cậu, và xỏ giầy vào chân cậu. Hãy bắt con bê béo làm thịt để chúng ta ăn mừng: vì con ta đây đã chết, nay sống lại, đã mất, nay lại tìm thấy”. Và người ta bắt đầu ăn uống linh đình.

“Người con cả đang ở ngoài đồng. Khi về gần đến nhà, nghe tiếng đàn hát và nhảy múa, anh gọi một tên đầy tớ để hỏi xem có chuyện gì. Tên đầy tớ nói: “Ðó là em cậu đã trở về, và cha cậu đã giết bê béo, vì thấy cậu ấy về mạnh khoẻ”. Anh liền nổi giận và quyết định không vào nhà. Cha anh ra xin anh vào. Nhưng anh trả lời: “Cha coi, đã bao năm con hầu hạ cha, không hề trái lệnh cha một điều nào, mà không bao giờ cha cho riêng con một con bê nhỏ để ăn mừng với chúng bạn. Còn thằng con của cha kia, sau khi phung phí hết tài sản của cha với bọn đàng điếm, nay trở về thì cha lại sai làm thịt bê béo ăn mừng nó”. Nhưng người cha bảo: “Hỡi con, con luôn ở với cha, và mọi sự của cha đều là của con. Nhưng phải ăn tiệc và vui mừng, vì em con đã chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy”.

Ðó là lời Chúa.

Bài giảng chủ đề:

HỒI TÂM TRỞ VỀ

Lm. Giuse Phan Hoàng Huy, SVD

Mùa Chay mang đậm dấu ấn của lắng đọng tâm hồn và trở về. Trở về với chính mình; trở về với Thiên Chúa là Cha yêu thương. Giáo Hội mời gọi chúng ta hãy hồi tâm mà trở về với Thiên Chúa tình thương để được xót thương, để được sống trong ân tình. Điều đó được diễn tả qua dụ ngôn trong bài Tin Mừng.

Suy nghĩ về đoạn Tin Mừng theo thánh Luca 15,1-3.11-32, chúng ta nhận ra một vài điểm đáng lưu ý. Trước hết, chúng ta nhận thấy hai người con trong dụ ngôn đi xa khỏi tình cha. Người con thứ thật bất hiếu khi đòi cha chia gia tài, rồi anh thu gom hết tài sản đi xa phung phí ăn chơi trác táng. Anh bỏ nhà đi hoang để thỏa mãn sự tự do cá nhân ích kỷ. Chỉ tới khi anh rơi vào tình cảnh tồi tệ thiếu thốn, anh mới nghĩ về cha. Còn người con cả xem ra ngoan hơn, anh không bỏ nhà đi hoang, anh luôn ở với cha. Nhưng thực ra anh cũng xa cha, xa tấm lòng, xa tình thương của cha. Tâm hồn anh chưa hướng về và chưa thuộc về cha. Anh chu toàn mọi việc nhưng chưa một lần làm vì yêu cha, thương cha, hay làm những việc đó trong tư cách là con của cha. Anh làm mọi việc vì bổn phận hơn vì tình yêu. Anh chưa một lần nhận ra tấm lòng của cha là “tất cả những gì của cha đều là của con” (Lc 15, 31). Cách sống của hai người con mỗi người mỗi kiểu nhưng cho thấy cả hai đều rời xa tình cha.

Giây phút hồi tâm đã làm cho người con thứ nhận ra sự thê thảm của việc rời xa người cha. Khi đi xa người cha anh đã đánh mất chính mình. Khi đi xa người cha anh chẳng còn gì cả: từ miếng ăn không đủ no, manh áo chẳng đủ ấm, không nhà cửa làm chốn nương thân (x. Lc 15, 14-16). Sự thê thảm lớn nhất đó là tư cách làm con của anh với cha giờ không còn xứng đáng nữa: “Chẳng còn đáng gọi là con cha nữa” (Lc 15, 19a). Tất cả những điều đó anh đã có khi còn ở với cha mà có lẽ chưa một lần anh nghĩ về nó.

Cuộc trở về làm cho người con thứ hoàn toàn bất ngờ trước tấm lòng của người cha. Điều làm cho người con thứ bất ngờ nhất có lẽ là thái độ của người cha. Hiện tại với người con thứ, trong hoàn cảnh bi đát, thê thảm, anh chỉ ao ước được như một người làm công, hay như một đứa ở trong nhà cha thôi cũng đủ rồi! Nhưng khi đối diện với cha anh mới nhận ra tư cách làm con của mình chưa bao giờ bị mất trong cha. Trong cha, anh vẫn là đứa con ông hằng yêu quý. Tư cách làm con của anh không bị tước mất cho dù anh đã như thế nào đi chăng nữa: “Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu” (Lc 15, 22). Thật bất ngờ!

Cuộc trở về của người con thứ cách nào đó làm cho người con cả cũng được trở về. Bởi lối sống của anh bấy lâu không phải là lối sống của một người làm con. Anh mang nơi mình lối sống của một người làm công, lối sống lạnh lùng, ganh tỵ, lối sống so đo thiệt hơn. Nhưng chính tình yêu của người cha đã đem anh trở về. Chính tình yêu của người cha khiến anh cần thay đổi lối sống của mình để biết bao dung, quảng đại hơn.

Tấm lòng của người cha thật bao dung, rộng rãi và nhân hậu. Ông không màng đến quá khứ tội lỗi của người con. Ông chẳng cần quan tâm nó trở về vì lý do gì. Ông chỉ cần nó trở về với ông mà thôi, vì ông chưa bao giờ quên được nó, chưa bao giờ ông ngừng yêu thương nó. Chỉ vì nó là con. Hình ảnh và thái độ của người cha cũng chính là dung mạo và thái độ của Thiên Chúa đối với chúng ta. Thiên Chúa hằng mong chờ chúng ta từng giây từng phút trở về với Ngài để được sống trong tình yêu thương bao bọc chở che của Ngài. Thiên Chúa chẳng quan tâm đến chúng ta đã phạm tội gì, vì với Ngài: “Tội các ngươi, dầu có đỏ như son, cũng ra trắng như tuyết; có thẫm tựa vải điều, cũng hóa trắng như bông” (Is 1, 18). Chỉ cần sám hối thay đổi trở về với Ngài thì mãi được Ngài ấp ủ thương yêu.

Cuộc sống chúng ta mỗi ngày với bao tất bật vội vã, nhộn nhịp không ngừng, cứ mãi cuốn hút chúng ta ra đi và đi mãi. Đi xa với chính mình và đi xa với cội nguồn sâu thẳm là Thiên Chúa tình thương. Chỉ khi biết dừng lại để hồi tâm nhìn về những chặng đường và thời gian đã đi qua trong đời ta, và thực lòng suy nghĩ về từng biến cố buồn vui trong đời, chúng ta sẽ thấy rõ con người thật của mình, đồng thời, nhận ra tình thương của Thiên Chúa dành cho chúng ta sâu thẳm, lớn lao dường nào.

“Bao năm trôi qua, hồn con lạc bước đi xa. Quên bao ơn Cha trầm kha bể đắm bao la. Nay con ăn năn hồi tâm thống hối bao lỗi lầm, đền bù bất xứng bao năm, quyết tâm trở về Cha lành”. Lời bài hát “Hãy Trở Về” trên đây của tác giả Ngọc Kôn còn vang mãi như giục hồn ta đừng trì hoãn nữa, hãy mau hồi tâm trở về với Thiên Chúa là Cha nhân lành sau những tháng ngày sống trong tội lỗi, ngõ hầu được sống trong an bình hạnh phúc. Hãy trở về!

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây