Thứ Năm, ngày 11/04/2019 Lượt xem: 94

Lời Chúa + Bài giảng Chúa Nhật Lễ Lá – Năm C

Kiệu Lá:

Bài Phúc Âm: Lc 19, 28-4

“Chúc tụng Ðấng nhân danh Chúa mà đến”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu đi trước lên Giêrusalem. Và xảy ra là khi Người đến gần Bếtphaghê và Bêtania, giáp núi gọi là núi Cây Dầu, Người sai hai môn đệ đi và bảo rằng: “Các con hãy đến làng trước mặt kia, vừa vào làng, các con sẽ gặp con lừa con cột sẵn đó chưa ai cỡi bao giờ; các con hãy mở dây mà dẫn về. Và nếu có ai hỏi các con “Tại sao các ông mở dây?”, thì hãy nói thế này: “Vì Chúa cần dùng đến nó”. Hai người được sai ra đi, và gặp lừa con đứng đó như Chúa đã bảo. Hai ông đang mở dây lừa con, thì chủ nó hỏi r?ng: “Sao các ông mở dây lừa con?” Hai ông đáp: “Vì Chúa cần đến nó”. Hai ông dắt lừa về cho Chúa Giêsu, trải áo lên mình lừa và đặt Chúa lên trên. Dọc đàng, người ta trải áo trên lối đi. Khi Người đến gần triền núi Cây Dầu, tất cả đoàn môn đệ hân hoan lớn tiếng ca ngợi Chúa về mọi phép lạ họ đã thấy mà rằng: “Chúc tụng Ðấng nhân danh Chúa mà đến! Bình an trên trời và vinh quang trên các tầng trời”. Một vài người biệt phái trong đám đông nói cùng Người rằng: “Thưa Thầy, xin hãy mắng các môn đệ Ngài đi”. Chúa Giêsu nói: “Tôi bảo cho các ông biết: nếu họ làm thinh, thì những viên đá sẽ la lên”.

Ðó là lời Chúa.

Thánh Lễ:

Bài Ðọc I: Is 50, 4-7

“Tôi đã không giấu mặt mũi tránh những lời nhạo cười, nhưng tôi biết tôi sẽ không phải hổ thẹn”.

(Bài ca thứ ba về Người Tôi Tớ Chúa)

Trích sách Tiên tri Isaia.

Chúa đã ban cho tôi miệng lưỡi đã được huấn luyện, để tôi biết dùng lời nói nâng đỡ kẻ nhọc nhằn. Mỗi sáng Người đánh thức tôi, Người thức tỉnh tai tôi, để nghe lời Người giáo huấn. Thiên Chúa đã mở tai tôi, mà tôi không cưỡng lại và cũng chẳng thối lui. Tôi đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đã đưa má cho kẻ giật râu; tôi đã không che giấu mặt mũi, tránh những lời nhạo cười và những người phỉ nhổ tôi. Vì Chúa nâng đỡ tôi, nên tôi không phải hổ thẹn; nên tôi trơ mặt chai như đá, tôi biết tôi sẽ không phải hổ thẹn.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 21, 8-9. 17-18a. 19-20. 23-24

Ðáp: Ôi Thiên Chúa! Ôi Thiên Chúa! sao Chúa đã bỏ con? (c. 2a)

Xướng: 1) Bao người thấy con đều mỉa mai con, họ bĩu môi, họ lắc đầu: “Hắn tin cậy Chúa, xin Ngài cứu hắn, xin Ngài giải gỡ hắn, nếu Ngài yêu thương”. – Ðáp.

2) Ðứng quanh con là đàn ưng khuyển, một lũ côn đồ bao bọc lấy con. Chân tay con chúng đều chọc thủng, con có thể đếm được mọi đốt xương con. – Ðáp.

3) Phần chúng thì nhìn xem con và vui vẻ, đem y phục của con chia sẻ với nhau, còn tấm áo dài, thì chúng rút thăm… Phần Ngài, lạy Chúa, xin chớ đứng xa con, ôi Ðấng phù trợ con, xin kíp ra tay nâng đỡ. – Ðáp.

4) Con sẽ tường thuật danh Chúa cho các anh em, giữa nơi công hội, con sẽ ngợi khen Người. “Chư quân là người tôn sợ Chúa, xin hãy ca khen Chúa, toàn thể miêu duệ nhà Giacóp, hãy chúc tụng Người, hãy tôn sợ Người, hết thảy dòng giống Israel!” – Ðáp.

Bài Ðọc II: Pl 2, 6-11

“Người đã tự hạ mình; vì thế Thiên Chúa đã tôn vinh Người”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Philipphê.

Chúa Giêsu Kitô, tuy là thân phận Thiên Chúa, đã không nghĩ phải giành cho được ngang hàng với Thiên Chúa; trái lại, Người huỷ bỏ chính mình mà nhận lấy thân phận tôi đòi, đã trở nên giống như loài người, với cách thức bề ngoài như một người phàm. Người đã tự hạ mình mà vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá. Vì thế, Thiên Chúa đã tôn vinh Người, và ban cho Người một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu, để khi nghe tên Giêsu, mọi loài trên trời dưới đất và trong địa ngục phải quỳ gối xuống, và mọi miệng lưỡi phải tuyên xưng Ðức Giêsu Kitô là Chúa để Thiên Chúa Cha được vinh quang.

Ðó là lời Chúa.

Câu Xướng Trước Phúc Âm: Pl 2, 8-9

Chúa Kitô vì chúng ta, đã vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá. Vì thế, Thiên Chúa đã tôn vinh Người, và ban cho Người một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu.

Bài Thương Khó: Lc 23, 1-49 (bài ngắn)

C. Bài Thương Khó Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, theo Thánh Luca.

Khi ấy, tất cả công nghị đứng dậy và giải Người đến Philatô. Họ bắt đầu tố cáo Người rằng:

S. “Chúng tôi đã thấy người này xúi giục dân nổi loạn, ngăn cản nộp thuế cho Cêsarê, và còn tự xưng là Kitô Vua”.

C. Philatô bảo các thượng tế và đám đông rằng:

S. “Ta không thấy người này có tội gì”.

C. Nhưng họ cố nài rằng:

S. “Người này đã làm náo động dân chúng, giảng dạy khắp xứ Giuđêa, bắt đầu từ Galilêa đến đây”.

C. Philatô vừa nghe nói đến Galilêa, liền hỏi cho biết có phải đương sự là người xứ Galilêa không. Và khi đã biết Người thuộc thẩm quyền Hêrôđê, quan liền sai giải Người cho Hêrôđê cũng có mặt tại Giêrusalem trong những ngày ấy. Hêrôđê thấy Chúa Giêsu thì mừng rỡ lắm, vì từ lâu, ông ao ước thấy Người, bởi đã nghe nói về Người rất nhiều, và hy vọng xem Người làm một vài phép lạ. Nhà vua hỏi Người rất nhiều lời, nhưng Người không đáp gì hết. Trong khi ấy, các thượng tế và luật sĩ ở đó tố cáo Người dữ dội. Còn Hêrôđê cùng các quan lính thì khinh dể và nhạo báng Người, đoạn khoác cho Người một cái áo choàng trắng và gởi trả Người cho Philatô. Chính ngày đó, Hêrôđê và Philatô trở thành bạn hữu, vì trước kia họ là thù địch với nhau.

Bấy giờ Philatô triệu tập các thượng tế, các thủ lãnh và dân chúng lại, rồi bảo họ:

S. “Các ngươi đã nộp cho ta người này như một kẻ xúi giục dân làm loạn, nhưng đây ta đã tra xét trước mặt các ngươi, và ta không thấy người này phạm tội nào trong những tội các ngươi tố cáo. Cả vua Hêrôđê cũng thấy như vậy, vì ta đã cử các ngươi đến nhà vua và nhà vua cũng không thấy có chi đáng tội chết cả. Vậy ta sẽ cho sửa phạt, rồi tha đi”.

C. Mỗi dịp lễ, quan tổng trấn phải phóng thích cho họ một người tù. Vậy toàn dân đồng thanh kêu lên:

S. “Hãy giết người này, và tha Baraba cho chúng tôi”.

C. Tên này vì dấy loạn trong thành và giết người, nên đã bị tống ngục. Nhưng Philatô muốn tha Chúa Giêsu, nên lại nói với dân chúng. Nhưng chúng càng la to hơn và nói:

S. “Hãy đóng đinh nó, hãy đóng đinh nó vào thập giá!”

C. Lần thứ ba, quan lại nói với dân chúng:

S. “Người này đã làm gì xấu? Ta không thấy nơi ông ấy có lý do để lên án tử hình. Vậy ta sẽ trừng phạt, rồi tha đi”.

C. Chúng lại la lớn tiếng, nhất định đòi đóng đinh Người vào thập giá, và tiếng la hét của chúng càng dữ dội hơn. Philatô liền tuyên án theo lời chúng yêu cầu. Vậy quan phóng thích tên đã bị cầm tù vì dấy loạn và giết người, là kẻ mà chúng đã xin tha, còn Chúa Giêsu thì quan trao phó để mặc ý chúng.

Khi điệu Người đi, chúng bắt một người xứ Xyrênê, tên Simon, ở ngoài đồng về, chúng bắt ông vác thập giá theo sau Chúa Giêsu. Ðám đông dân chúng theo Người, có cả mấy người phụ nữ khóc thương Người. Nhưng Chúa Giêsu ngoảnh mặt lại bảo họ rằng:

J. “Hỡi con gái Giêrusalem, đừng khóc thương Ta, hãy khóc thương chính các ngươi và con cái các ngươi. Vì này, sắp đến ngày người ta sẽ than rằng: “Phúc cho người son sẻ, phúc cho những lòng không sinh nở và những vú không nuôi con”. Bấy giờ người ta sẽ lên tiếng với núi non rằng: “Hãy đổ xuống đè chúng tôi”, và nói với các gò nổng rằng: “Hãy che lấp chúng tôi đi”. Vì nếu cây tươi còn bị xử như vậy, thì gỗ khô sẽ ra sao?”

C. Cùng với Người, chúng còn điệu hai tên gian ác nữa đi xử tử. Khi đã đến nơi gọi là Núi Sọ, chúng đóng đinh Người vào thập giá cùng với hai tên trộm cướp, một đứa bên hữu và một đứa bên tả Người. Bấy giờ Chúa Giêsu than thở rằng:

J. “Lạy Cha, xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng làm”.

C. Rồi chúng rút thăm mà chia nhau áo Người. Dân chúng đứng đó nhìn xem, và các thủ lãnh thì cười nhạo Người mà rằng:

S. “Nó đã cứu được kẻ khác thì hãy tự cứu mình đi, nếu nó thật là Ðấng Kitô, người Thiên Chúa tuyển chọn”.

C. Quân lính đều chế diễu Người và đưa dấm cho Người uống và nói:

S. “Nếu ông là vua dân Do-thái, ông hãy tự cứu mình đi”.

C. Phía trên đầu Người có tấm bảng đề chữ Hy-lạp, La-tinh và Do-thái như sau: “Người này là vua dân Do-thái”. Một trong hai kẻ trộm bị đóng đinh trên thập giá cũng sỉ nhục Người rằng:

S. “Nếu ông là Ðấng Kitô, ông hãy tự cứu ông và cứu chúng tôi nữa”.

C. Ðối lại, tên kia mắng nó rằng:

S. “Mi cũng chịu đồng một án mà mi chẳng sợ Thiên Chúa sao. Phần chúng ta, như thế này là đích đáng, vì chúng ta chịu xứng với việc chúng ta đã làm, còn Ông này, Ông có làm gì xấu đâu?”

C. Và anh ta thưa Chúa Giêsu rằng:

S. “Lạy Ngài, khi nào về nước Ngài, xin nhớ đến tôi”.

C. Chúa Giêsu đáp:

J. “Quả thật, Ta bảo ngươi: ngay hôm nay, ngươi sẽ ở trên thiên đàng với Ta”.

C. Lúc đó vào khoảng giờ thứ sáu, tối tăm liền bao trùm cả mặt đất cho đến giờ thứ chín. Mặt trời trở nên u ám, màn trong đền thờ xé ra làm đôi ngay chính giữa. Lúc đó Chúa Giêsu kêu lớn tiếng rằng:

J. “Lạy Cha, Con phó linh hồn Con trong tay Cha”.

C. Nói đoạn, Người trút hơi thở.

(Quỳ gối thinh lặng thờ lạy trong giây lát)

Thấy sự việc xảy ra, viên sĩ quan ca tụng Thiên Chúa rằng:

S. “Ông này quả thật là người công chính”.

C. Và tất cả dân chúng có mặt thấy cảnh tượng đó, và chứng kiến những sự việc xảy ra, liền đấm ngực trở về.

Ðứng xa xa, có những kẻ quen biết Người, và mấy phụ nữ đi theo Người từ xứ Galilêa, họ cũng chứng kiến.

Bài giảng chủ đề:

CHÍNH TA ĐANG ĐÓNG ĐINH CHÚA

Tu sĩ Giuse Trần Văn Huyến, SVD

Trong Thánh Lễ Lá ngày hôm nay, chúng ta hòa cùng dòng người Do Thái với cành lá trong tay để reo hò chào đón Chúa Giêsu đi vào thành thánh Giêrusalen với tư cách Mêsia. Nhưng liền sau đó, cũng chính những người Do Thái ấy đã lật lọng, chuyển từ reo hò với lời chúc tụng “chúc tụng Đấng ngự đến nhân danh Chúa” (Ga 12,13) qua tiếng reo hò đầy thù hận “giết nó đi!” (Lc 23,18) hay “Đóng đinh! Đóng đinh nó vào thập giá!” (Lc 23,21). Họ thể hiện sự thay đổi chóng vánh. Còn sự trung thành với Thiên Chúa của chúng ta ra sao? Chúng ta có lật lọng và rồi “đóng đinh” Chúa Giêsu như người Do Thái xưa?

Mang thân phận con người nên không ai dám khẳng định chắc chắn là tôi luôn trung thành trong mọi việc. Xét ở một khía cạnh nào đó, con người vẫn có những lúc lật lọng trong tương quan với nhau. Còn đối với Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa làm Người thì không vậy. Trong bài đọc 1 trích sách ngôn Sứ Isaia, chúng ta thấy hình ảnh Người Tôi Trung luôn trung thành lắng nghe Lời Thiên Chúa và chính Thiên Chúa đã mở tai cho Người Tôi Trung. Vì vậy, Người Tôi Trung sẽ không phải thẹn thùng, xấu hổ vì đã tuyệt đối trung thành và tuân giữ Lời của Thiên Chúa. Qua dung mạo và sứ mạng của Người Tôi Trung, chúng ta nhận ra rằng Người Tôi Trung không ai khác mà là chính Đức Giêsu Kitô.

Rồi trong bài đọc 2, thánh Phaolô đã viết về Đức Giêsu Kitô, Đấng là Con Thiên Chúa, nhưng đã trút bỏ tất cả vinh quang để tỏ lòng tuân phục, trung thành một cách trọn vẹn thánh ý của Thiên Chúa. Và tột đỉnh của lòng trung thành đó là việc Chúa Giêsu Kitô đã chịu chết trên cây thập giá: “Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (Pl 2,8). Trên cây thập tự giá lúc này đây, Người Tôi Trung mà Isaia loan báo thể  hiện vai trò cứu chuộc toàn thể nhân loại.

Chúa Giêsu, Đấng Cứu Độ nhân loại đã bị người Do Thái kết án và đóng đinh vào thập giá như trình thuật Tin Mừng của thánh Luca hôm nay (Lc 23,33). Xuyên suốt quá trình rước Chúa vào thành, bắt bớ, xét xử, bắt vác thập giá và đóng đinh Ngài vào thập giá, chúng ta thấy được sự thay đổi của người Do Thái. Có thể nói đó là một sự “tráo trở của họ. Họ tung hô, hân hoan đón Chúa bởi lẽ họ hy vọng Chúa Giêsu đến để giải thoát họ. Nhưng khi Chúa Giêsu không thể hiện mình là Đấng Mêsia như họ nghĩ, như họ sắp đặt thì họ tố ngược lại Người. Họ hân hoan vui vẻ khi tự mình chửi rủa Chúa, xem quân lính đánh Chúa và đóng đinh Chúa.

 Mỗi người chúng ta, những người có niềm tin vào Chúa Giêsu Kitô Phục Sinh, chúng ta có đang lật lọng với Chúa không? Chúng ta luôn nói Chúa Giêsu là Đấng Cứu Độ tôi, là Đấng tôi muốn trở nên đồng hình đồng dạng nhưng thực tế thì chúng ta có sống theo lời dạy của Người không? Thực tế là rất nhiều khi không. Đó là khi chúng ta quên mất Chúa để có thể dễ dàng đạt đến mục tiêu thăng quan tiến chức hay vì một hy vọng nào đó. Chúng ta bất chấp anh em đồng loại, bất chấp thủ đoạn để làm vừa lòng bản thân, vui lòng người ta yêu mến mà quên đi luân thường đạo lý. Chúng ta tự biện minh cho mình rằng chúng ta chỉ để Chúa qua một bên lúc này thôi chứ có chối bỏ Chúa đâu; rồi khi đạt được mong muốn rồi, ta lại trở về là con chiên của Chúa. Hay khi chúng ta rời xa Chúa, vi phạm Mười Điều Răn của Thiên Chúa, không sống theo Luật Chúa. Hoặc đơn giản hơn, chúng ta cố tình quên đi trách vụ của mình, quên đi bổn phận là con Chúa, bổn phận thờ phượng Chúa. Tất cả những điều đó đang biến chúng ta thành kẻ lật lọng với Chúa cho dù cấp độ nặng nhẹ khác nhau. Chính những hành vi làm chúng ta dần mất đi căn tính Kitô hữu, từng bước gặm nhấm niềm tin vào Đức Kitô, từng bước bào mòn xác quyết vào Đấng chết trên thập tự giá để cứu độ ta, và từng bước phá đổ niềm tin vào Đấng đã Phục Sinh để đem đến cho chúng ta niềm hy vọng hồng phúc, thì chính những hành vi đó đang “giết chết” Chúa Giêsu.

Trong tâm tình của ngày Lễ Lá, chúng ta cùng nhìn lên Chúa Giêsu trên thánh giá để nhận ra được giá trị cứu độ qua cái chết của Người. Chúa chết trên thánh giá cho toàn thể nhân loại, mà tác nhân gây ra cái chết của Người có phần không nhỏ từ những hành vi của ta. Vậy chúng ta phải nhìn lại chính chúng ta, qua sự suy xét của lương tâm, để thấy được những tráo trở mà bản thân ta đã làm đối với Chúa, với tha nhân. Ta phải luôn hiểu rằng, dù chúng ta như thế nào, thì bởi vì yêu ta, Chúa Giêsu vẫn trung thành cho đến chết vì ta. Người không bao giờ chấp nhặt những sự yếu đuối, lật lọng của ta. Người luôn mong mỏi chúng ta trở về bên Người, nhìn lên thánh giá, để dần cảm biến đời mình sao cho trung tín với Chúa và sống theo Lời Chúa dạy chứ đừng góp thêm đinh để đóng đinh Chúa.

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *